Chương 2: Bếp Thử Nghiệm Lúc Nửa Đêm
Bếp thử nghiệm của khu nghỉ dưỡng lạnh, sạch và sáng đến mức mọi vết bẩn đều thành tội. Quốc Bảo đứng giữa dãy bếp inox, áo sơ mi cũ khác hẳn đồng phục trắng của đội đầu bếp quốc tế đang nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Quỳnh Chi không cho anh cơ hội kể khổ. Cô đặt lên bàn ba nguyên liệu: tôm hùm xanh, nấm tràm đầu mùa và tiêu đỏ Phú Quốc. Nhiệm vụ rất rõ: trong bốn mươi phút, tạo một món khai vị đủ trình để giữ lại đoàn thẩm định Michelin.
Bếp phó người Pháp bật cười khi thấy Bảo không dùng bơ nhập khẩu. Anh rang vỏ tôm lấy dầu, hơ tiêu trên than gáo dừa, rồi ngâm nấm tràm trong nước biển đã lọc khoáng. Mỗi thao tác đều nhỏ nhưng có lý do.
Khi món ăn hoàn thành, Quỳnh Chi nếm trước. Cô không khen. Cô hỏi vì sao vị ngọt tôm rõ mà không gắt. Bảo giải thích anh dùng nhiệt thấp để giữ glycogen, dùng tiêu đỏ cắt hậu béo, và để nấm tràm làm cầu nối mùi đất với mùi biển.
Một thành viên đội bếp nhận ra kỹ thuật này giống phong cách của nhà hàng An Thế, nơi sư phụ Lê Hữu Đạt từng nổi danh. Minh Hùng lập tức xuất hiện cùng Đạt, tố Bảo ăn cắp bí quyết cũ rồi giả danh thiên tài.
Đạt cười hiền trước mặt mọi người, nói Bảo từng là phụ bếp bị đuổi vì trộm công thức. Ông ta đưa một bản hợp đồng chuyển giao có chữ ký của Bảo. Chữ ký nhìn rất giống, đến mức vài đầu bếp bắt đầu lùi khỏi anh.
Bảo nhìn bản hợp đồng, thấy vết scan nhòe ở góc trái. Anh biết nó được dựng từ giấy tờ ngày anh nằm viện vì bỏng bếp. Nhưng nói miệng không đủ. Anh yêu cầu Quỳnh Chi cho mình ba ngày và quyền truy cập hồ sơ nguyên liệu.
Quỳnh Chi đồng ý, với một điều kiện: nếu anh không chứng minh được công thức thuộc về mình, cô sẽ giao hợp đồng cho Lê Hữu Đạt để cứu đại tiệc. Bảo nhận điều kiện. Bước ra khỏi bếp, anh thấy Minh Hùng nhắn tin cho bà Tuyết: 'Mai ép nó ký giấy ly hôn.'
Điểm khiến nhịp truyện này nặng hơn trong chương 2: bếp thử nghiệm lúc nửa đêm là nỗi lo rất cụ thể: Đặng Quốc Bảo sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để đoàn thẩm định sắp đến biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đại tiệc Michelin ở Phú Quốc, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Lê Hữu Đạt gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Ở nhịp lấy lại quyền vào bếp của chương 2: bếp thử nghiệm lúc nửa đêm, Lê Quỳnh Chi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: mẫu nước đá kho lạnh được đối chiếu với biên bản nguồn nguyên liệu, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Trong khoảng nghẹt nhất của chương 2: bếp thử nghiệm lúc nửa đêm, Lê Hữu Đạt đánh vào đúng chỗ mềm nhất: nguồn cung bị phong tỏa. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đặng Quốc Bảo đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng hơi nước mắm nhĩ bốc nhẹ nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 2: bếp thử nghiệm lúc nửa đêm xoay quanh bài test tôm hùm nấm tràm. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Lê Hữu Đạt hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Khi vượt qua phần lấy lại quyền vào bếp, Đặng Quốc Bảo không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao mẫu nước đá kho lạnh lại trùng với thời điểm đoàn thẩm định sắp đến? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi ánh thép lạnh của bàn bếp phủ lên phần kết của chương 2: bếp thử nghiệm lúc nửa đêm, Lê Quỳnh Chi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đặng Quốc Bảo, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Lê Hữu Đạt dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.