Chương 3: Công Thức Trong Vết Bỏng
Quốc Bảo trở về căn phòng trọ cũ sau chợ đêm Dương Đông, nơi anh cất những cuốn sổ bếp trong thùng xốp chống ẩm. Mỗi trang ghi nhiệt độ, mùa gió, độ mặn và cả lỗi thất bại. Với anh, công thức không phải vài dòng nguyên liệu; nó là lịch sử của những vết bỏng.
Trang quan trọng nhất bị cháy một góc. Đó là đêm nhà hàng An Thế hỏa hoạn, cũng là đêm Lê Hữu Đạt tuyên bố Bảo trộm tiền rồi đuổi anh đi. Trên mép giấy còn vệt mỡ tiêu đỏ, dấu mực và một mẩu băng y tế dính máu.
Quỳnh Chi đưa sổ cho chuyên gia giám định giấy. Kết quả sơ bộ cho thấy mực ghi chép có tuổi đời trước ngày Đạt nộp bản quyền món ăn hai năm. Nhưng họ vẫn cần bằng chứng liên kết trực tiếp với món Michelin sắp phục vụ.
Bảo nhớ đến bà Sáu Mận, người trồng tiêu ở Gành Dầu từng bán cho anh mẻ tiêu đỏ đầu tiên. Bà giữ một cuốn sổ giao hàng bằng tay, ghi tên người mua, ngày hái, độ chín. Nếu sổ còn, nó sẽ chứng minh Bảo thử nghiệm công thức trước khi Đạt biết tới.
Họ chạy xe lên vườn trong mưa. Bà Sáu ban đầu không muốn dính vào tranh chấp. Lê Hữu Đạt đã mua hết sản lượng tiêu năm nay và dọa hủy hợp đồng nếu bà giúp Bảo. Người nông dân không sợ kiện, nhưng sợ công nhân mất việc.
Bảo không ép bà. Anh chỉ nấu lại một chén nước dùng nhỏ bằng tiêu lỗi bà định bỏ, rồi chỉ ra vì sao năm ấy anh chọn trái chín nứt chứ không chọn loại đẹp mã. Bà Sáu nhìn anh rất lâu, cuối cùng mở tủ lấy cuốn sổ bọc nilon.
Trong sổ có dòng: 'Bảo An Thế, thử tiêu đỏ, yêu cầu giữ cuống.' Ngày tháng nằm trước hồ sơ của Đạt. Quỳnh Chi lập biên bản ngay tại vườn, chụp từng trang, mời trưởng ấp ký xác nhận.
Trên đường về, xe họ bị hai thanh niên chặn lại đập kính. Một người giật túi tài liệu của Quỳnh Chi. Bảo lao theo qua con đường đất trơn, ngã rách cả lòng bàn tay nhưng giữ được cuốn sổ. Mùi máu trộn mùi tiêu đỏ làm anh nhớ lại đêm bị cướp nghề, và lần này anh không để ai cướp thêm nữa.
Phần bị đối phương xem nhẹ ở chương 3: công thức trong vết bỏng là nỗi lo rất cụ thể: Đặng Quốc Bảo sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để nguồn cung bị phong tỏa biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đại tiệc Michelin ở Phú Quốc, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Lê Hữu Đạt gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Từ hướng chứng minh nguồn gốc của chương 3: công thức trong vết bỏng, Lê Quỳnh Chi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: dao bếp cũ được đối chiếu với giấy giám định vết dầu, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Trên nền áp lực của chương 3: công thức trong vết bỏng, Lê Hữu Đạt đánh vào đúng chỗ mềm nhất: bếp trung tâm chờ quyết định. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đặng Quốc Bảo đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng sóng ngoài sảnh tiệc nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 3: công thức trong vết bỏng xoay quanh sổ giao tiêu của bà Sáu Mận. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Lê Hữu Đạt hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Từ điểm chứng minh nguồn gốc, Đặng Quốc Bảo không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao dao bếp cũ lại trùng với thời điểm nguồn cung bị phong tỏa? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mùi tiêu đỏ rang trên than phủ lên phần kết của chương 3: công thức trong vết bỏng, Lê Quỳnh Chi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đặng Quốc Bảo, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Lê Hữu Đạt dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.