Chương 13: Căn Bếp Mang Tên Người Trồng Tiêu
Một tháng sau, Marriott công bố chuỗi thực đơn Phú Quốc theo mùa, đặt tên từng món theo làng chài, vườn tiêu và tổ hợp nước mắm đã cứu đại tiệc. Quốc Bảo là cố vấn ẩm thực, nhưng anh yêu cầu hợp đồng ghi rõ tỷ lệ lợi nhuận trả về cho nguồn nguyên liệu địa phương.
Lê Hữu Đạt bị thu hồi danh hiệu, hồ sơ bản quyền món ăn bị hủy, Royal Food phải bồi thường cho các nhà cung ứng nhỏ vì hành vi ép độc quyền. Minh Hùng bị điều tra vụ phá kho và chặn xe nguyên liệu. Cái giá đến chậm, nhưng đến đủ.
Bà Tuyết mời Bảo về ăn cơm. Bàn ăn lần này không có đống bát chờ sẵn. Bà lúng túng xin lỗi, nói mình không biết anh từng giỏi như vậy. Bảo đáp rằng vấn đề không phải bà không biết anh giỏi, mà là bà nghĩ người rửa bát thì không đáng được tôn trọng.
Ngọc Mai cuối cùng lên tiếng. Cô xin lỗi vì đã im lặng trong những ngày anh bị làm nhục. Bảo không biến lời xin lỗi thành cảnh đoàn viên dễ dãi. Anh nói hai người cần thời gian, cần học cách đứng cạnh nhau khi một bên bị đám đông đạp xuống.
Quỳnh Chi đề nghị anh mở nhà hàng riêng trong khu nghỉ dưỡng. Bảo đồng ý với một điều kiện: căn bếp phải có chương trình đào tạo miễn phí cho con em làng chài và nông dân trên đảo. Anh không muốn thiên tài nào khác bị kẹt sau bồn rửa vì thiếu một cánh cửa.
Ngày khai trương, bảng hiệu không ghi tên Bảo thật lớn. Nó ghi 'Bếp Mùa Gió', bên dưới là danh sách những người cung ứng: bà Sáu Mận, tổ nước mắm Hàm Ninh, đội hái nấm cộng đồng. Bảo đứng sau quầy, tự tay lau từng chiếc đĩa.
Một vị khách trêu rằng giờ anh nổi tiếng rồi vẫn rửa bát sao. Bảo cười. Rửa bát không nhục. Nhục là bắt người khác rửa bát để chứng minh họ thấp hơn mình. Khi công việc được tôn trọng, cả căn bếp sạch lên theo một cách khác.
Ngoài biển, hoàng hôn đổ xuống màu tiêu chín. Bảo nếm thìa nước sốt đầu tiên của mùa mới, nghe tiếng dao thớt nhịp nhàng sau lưng, và biết cuối cùng tên mình đã trở về đúng nơi nó thuộc về: không phải trên scandal, mà trong hương vị còn đọng lại sau khi khách rời bàn.
Dưới bề mặt của chương 13: căn bếp mang tên người trồng tiêu là nỗi lo rất cụ thể: Đặng Quốc Bảo sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để nhà vợ khinh rẻ biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đại tiệc Michelin ở Phú Quốc, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Lê Hữu Đạt gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Với tuyến đối chất bằng vị giác của chương 13: căn bếp mang tên người trồng tiêu, Lê Quỳnh Chi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: dao bếp cũ được đối chiếu với giấy giám định vết dầu, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Đúng lúc câu chuyện sang chương 13: căn bếp mang tên người trồng tiêu, Lê Hữu Đạt đánh vào đúng chỗ mềm nhất: đoàn thẩm định sắp đến. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đặng Quốc Bảo đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng mùi tiêu đỏ rang trên than nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 13: căn bếp mang tên người trồng tiêu xoay quanh hai mức nhiệt 82 và 78 độ. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Lê Hữu Đạt hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Ở cuối đường đối chất bằng vị giác, Đặng Quốc Bảo không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao dao bếp cũ lại trùng với thời điểm nhà vợ khinh rẻ? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi tiếng sóng ngoài sảnh tiệc phủ lên phần kết của chương 13: căn bếp mang tên người trồng tiêu, Lê Quỳnh Chi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đặng Quốc Bảo, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Lê Hữu Đạt dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.