Chương 5: Dao Bếp Và Giấy Giám Định
Buổi đối chất diễn ra ngay trong bếp trung tâm. Một bên là Lê Hữu Đạt với đội luật sư và bản quyền món ăn đóng dấu. Một bên là Quốc Bảo với cuốn sổ cháy góc, sổ tiêu của bà Sáu và bàn tay còn băng trắng.
Đạt cố biến chuyện thành tranh chấp cảm xúc. Ông ta kể đã nuôi Bảo từ phụ bếp nghèo, dạy anh cầm dao, cho anh cơ hội. Giọng ông ta ấm đến mức vài nhân viên trẻ nhìn Bảo như kẻ vô ơn.
Bảo không tranh công nuôi dạy. Anh đặt con dao cũ lên bàn. Chuôi dao có ba vết khắc nhỏ tương ứng ba lần anh sửa góc cắt tôm hùm để giữ nước ngọt. Trong sổ thí nghiệm món ăn, ba lần sửa ấy trùng ngày với ba mẻ tiêu của bà Sáu.
Chuyên gia giám định trình bày kết quả: giấy, mực và vết dầu trên sổ của Bảo đều có niên đại trước hồ sơ bản quyền của Đạt. Vết dầu chứa hợp chất bay hơi từ tiêu đỏ Phú Quốc, không phải hương liệu công nghiệp dùng trong bản công thức của Đạt.
Đạt bắt đầu đổ mồ hôi. Ông ta nói công thức không thể thuộc về một người không có nhà hàng, không có bằng quốc tế. Quỳnh Chi hỏi ngược: vậy vì sao bản công thức ông nộp có một lỗi nhiệt độ mà chỉ người sao chép từ bản nháp mới mắc?
Bảo giải thích lỗi ấy là bẫy. Năm xưa anh cố tình ghi 82 độ trong bản thử gửi Đạt, nhưng nhiệt đúng là 78 độ. Nếu nấu ở 82 độ, protein tôm sẽ co, vị ngọt gãy. Bản quyền của Đạt giữ nguyên con số sai.
Để chứng minh, Bảo nấu hai phiên bản trước mặt thanh tra và đội bếp. Một món ở 82 độ khô xác, một món ở 78 độ ngọt trong. Không cần lời kết án, vị giác của cả phòng đã ký vào biên bản.
Minh Hùng cố lẻn ra ngoài nhưng bị bảo vệ giữ lại vì log thẻ kho. Bà Tuyết nhìn con rể, lần đầu không tìm được câu mắng. Bảo không nhìn bà. Anh nhìn Đạt và nói: 'Ông cướp nghề của tôi một lần. Ông không được dùng nó đầu độc danh dự của Phú Quốc lần nữa.'
Dưới bề mặt của chương 5: dao bếp và giấy giám định là nỗi lo rất cụ thể: Đặng Quốc Bảo sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để nhà vợ khinh rẻ biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đại tiệc Michelin ở Phú Quốc, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Lê Hữu Đạt gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Với tuyến đối chất bằng vị giác của chương 5: dao bếp và giấy giám định, Lê Quỳnh Chi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: giấy giám định vết dầu được đối chiếu với mẫu nước đá kho lạnh, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Đúng lúc câu chuyện sang chương 5: dao bếp và giấy giám định, Lê Hữu Đạt đánh vào đúng chỗ mềm nhất: đoàn thẩm định sắp đến. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đặng Quốc Bảo đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng mùi tiêu đỏ rang trên than nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 5: dao bếp và giấy giám định xoay quanh hai mức nhiệt 82 và 78 độ. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Lê Hữu Đạt hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Ở cuối đường đối chất bằng vị giác, Đặng Quốc Bảo không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao giấy giám định vết dầu lại trùng với thời điểm nhà vợ khinh rẻ? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi tiếng sóng ngoài sảnh tiệc phủ lên phần kết của chương 5: dao bếp và giấy giám định, Lê Quỳnh Chi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đặng Quốc Bảo, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Lê Hữu Đạt dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.