Chương 10: Cơn Mưa Trên Sân Tiệc
"Ký đi, rồi bước ra khỏi đây. Từ giờ chuyện này không còn chỗ cho người như anh nữa."
Câu nói ấy rơi xuống trước mặt anh như một cái tát công khai. Trong vài giây, tất cả ánh mắt trong căn phòng đều dồn về phía anh: khinh miệt, hả hê, chờ anh cúi đầu. Nhưng chính khoảnh khắc bị dồn đến chân tường ấy lại khiến anh nhớ rõ từng chứng cứ, từng chữ ký, từng sai lệch đã bị che dưới lớp hào nhoáng của câu chuyện Mẹ Vợ Bắt Rửa Bát, Tôi Nấu Tiệc Michelin Chấn Động Phú Quốc.
Một giờ trước khi khách đến, mưa đổ xuống bãi biển. Sảnh ngoài trời không thể dùng theo thiết kế ban đầu. Đội tổ chức hoảng loạn vì mọi thứ từ ánh sáng đến hướng phục vụ đều phải đổi.
Royal Food lập tức gửi tin cho báo chí rằng Marriott tổ chức thiếu chuyên nghiệp. Lê Hữu Đạt xuất hiện trong bộ vest trắng, đề nghị chuyển sang thực đơn dự phòng của ông ta vì món của Bảo phụ thuộc than biển và sân mở.
Bảo nhìn mưa, rồi yêu cầu dựng bếp than vào khu hành lang kính. Hơi nước biển ngoài trời được thay bằng nước dùng tôm cô đặc, còn mùi khói than được kiểm soát bằng gáo dừa đã ngâm muối. Anh không chống thời tiết; anh đổi cách để thời tiết thành một phần món ăn.
Đội bếp ban đầu rối, nhưng Bảo chia lại trạm: một người giữ nhiệt, một người lau đĩa, một người canh hơi nước trên kính để món ra không bị nguội. Quỳnh Chi tháo giày cao gót, trực tiếp bê khay thử đường phục vụ mới.
Khi vị khách đầu tiên bước vào sảnh kính nhìn mưa quất ngoài biển, món khai vị tỏa hương tiêu đỏ vừa kịp ra bàn. Không gian tưởng hỏng lại trở thành trải nghiệm riêng của Phú Quốc mùa giông.
Điểm khiến nhịp truyện này nặng hơn trong chương 10: cơn mưa trên sân tiệc là nỗi lo rất cụ thể: Đặng Quốc Bảo sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để đoàn thẩm định sắp đến biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đại tiệc Michelin ở Phú Quốc, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Lê Hữu Đạt gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Ở nhịp lấy lại quyền vào bếp của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc, Lê Quỳnh Chi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: giấy giám định vết dầu được đối chiếu với mẫu nước đá kho lạnh, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Trong khoảng nghẹt nhất của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc, Lê Hữu Đạt đánh vào đúng chỗ mềm nhất: nguồn cung bị phong tỏa. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đặng Quốc Bảo đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng hơi nước mắm nhĩ bốc nhẹ nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 1 của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc xoay quanh bài test tôm hùm nấm tràm. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Lê Hữu Đạt hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Khi vượt qua phần lấy lại quyền vào bếp, Đặng Quốc Bảo không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao giấy giám định vết dầu lại trùng với thời điểm đoàn thẩm định sắp đến? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi ánh thép lạnh của bàn bếp phủ lên phần kết của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc, Lê Quỳnh Chi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đặng Quốc Bảo, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Lê Hữu Đạt dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.
Phần bị đối phương xem nhẹ ở chương 10: cơn mưa trên sân tiệc là nỗi lo rất cụ thể: Đặng Quốc Bảo sợ nhất không phải là thua một cuộc cãi vã, mà là để nguồn cung bị phong tỏa biến sự thật thành chuyện bên lề. Anh buộc mình ghi lại từng mốc nhỏ: ai có mặt, vật gì được chạm vào, câu nào được nói trước camera. Trong đại tiệc Michelin ở Phú Quốc, chỉ một khoảng trống thủ tục cũng đủ cho Lê Hữu Đạt gọi toàn bộ nỗ lực là dựng chuyện.
Dựa trên mốc lấy lại quyền vào bếp của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc, Lê Quỳnh Chi không cho phép anh hành động theo cơn giận. Cô bắt mọi thứ đi qua chuỗi kiểm soát: sổ tiêu đỏ được đối chiếu với dao bếp cũ, bản sao được niêm phong, người chứng kiến ký tên ngay tại chỗ. Nhịp làm việc ấy khô khan, nhưng chính sự khô khan làm phe đối diện khó bẻ cong câu chuyện.
Đúng lúc câu chuyện sang chương 10: cơn mưa trên sân tiệc, Lê Hữu Đạt đánh vào đúng chỗ mềm nhất: bếp trung tâm chờ quyết định. Tin nhắn, cuộc gọi, lời bóng gió và vài gương mặt lạ xuất hiện quanh nhân chứng khiến không khí đặc lại. Đặng Quốc Bảo đã có một khoảnh khắc muốn lao thẳng tới đối chất, nhưng tiếng sóng ngoài sảnh tiệc nhắc anh rằng nóng vội chỉ tặng thêm chứng cứ giả cho kẻ đang đặt bẫy.
Riêng bằng chứng thứ 2 của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc xoay quanh bài test tôm hùm nấm tràm. Nó không ồn ào, không tạo tiếng nổ ngay, nhưng khi đặt cạnh các mẩu chứng cứ còn lại, nó làm đường dây của Lê Hữu Đạt hiện ra có thứ tự. Một người ngoài có thể chỉ thấy rời rạc; người trong nghề nhìn thấy cùng một bàn tay, cùng một thói quen che dấu, cùng một lỗi nhỏ lặp lại vì quá tự tin.
Sau khi nắm được mấu lấy lại quyền vào bếp, Đặng Quốc Bảo không còn cố chứng minh mình đáng thương. Anh chuyển từ thế bị kéo đi giải thích sang thế buộc đối phương trả lời câu hỏi cụ thể. Ai sửa dữ liệu? Ai hưởng lợi? Ai ký lệnh? Vì sao sổ tiêu đỏ lại trùng với thời điểm nguồn cung bị phong tỏa? Mỗi câu hỏi là một cái nêm đóng vào bức tường im lặng.
Khi mùi tiêu đỏ rang trên than phủ lên phần kết của chương 10: cơn mưa trên sân tiệc, Lê Quỳnh Chi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt những người từng nghi ngờ. Họ chưa hẳn đứng về phía Đặng Quốc Bảo, nhưng đã bắt đầu sợ rằng mình bị Lê Hữu Đạt dùng làm khán giả cho một màn kịch. Chỉ cần nỗi sợ ấy đổi hướng, cán cân đã nhích sang phía sự thật. Từ đây, chương không còn là lời giải thích đơn tuyến mà có đủ lực đẩy để bước sang màn phản công kế tiếp.