Chương 13: Căn Bếp Mang Tên Người Trồng Tiêu
Một tháng sau, Marriott công bố chuỗi thực đơn Phú Quốc theo mùa, đặt tên từng món theo làng chài, vườn tiêu và tổ hợp nước mắm đã cứu đại tiệc. Quốc Bảo là cố vấn ẩm thực, nhưng anh yêu cầu hợp đồng ghi rõ tỷ lệ lợi nhuận trả về cho nguồn nguyên liệu địa phương.
Lê Hữu Đạt bị thu hồi danh hiệu, hồ sơ bản quyền món ăn bị hủy, Royal Food phải bồi thường cho các nhà cung ứng nhỏ vì hành vi ép độc quyền. Minh Hùng bị điều tra vụ phá kho và chặn xe nguyên liệu. Cái giá đến chậm, nhưng đến đủ.
Bà Tuyết mời Bảo về ăn cơm. Bàn ăn lần này không có đống bát chờ sẵn. Bà lúng túng xin lỗi, nói mình không biết anh từng giỏi như vậy. Bảo đáp rằng vấn đề không phải bà không biết anh giỏi, mà là bà nghĩ người rửa bát thì không đáng được tôn trọng.
Ngọc Mai cuối cùng lên tiếng. Cô xin lỗi vì đã im lặng trong những ngày anh bị làm nhục. Bảo không biến lời xin lỗi thành cảnh đoàn viên dễ dãi. Anh nói hai người cần thời gian, cần học cách đứng cạnh nhau khi một bên bị đám đông đạp xuống.
Quỳnh Chi đề nghị anh mở nhà hàng riêng trong khu nghỉ dưỡng. Bảo đồng ý với một điều kiện: căn bếp phải có chương trình đào tạo miễn phí cho con em làng chài và nông dân trên đảo. Anh không muốn thiên tài nào khác bị kẹt sau bồn rửa vì thiếu một cánh cửa.
Ngày khai trương, bảng hiệu không ghi tên Bảo thật lớn. Nó ghi 'Bếp Mùa Gió', bên dưới là danh sách những người cung ứng: bà Sáu Mận, tổ nước mắm Hàm Ninh, đội hái nấm cộng đồng. Bảo đứng sau quầy, tự tay lau từng chiếc đĩa.
Một vị khách trêu rằng giờ anh nổi tiếng rồi vẫn rửa bát sao. Bảo cười. Rửa bát không nhục. Nhục là bắt người khác rửa bát để chứng minh họ thấp hơn mình. Khi công việc được tôn trọng, cả căn bếp sạch lên theo một cách khác.
Ngoài biển, hoàng hôn đổ xuống màu tiêu chín. Bảo nếm thìa nước sốt đầu tiên của mùa mới, nghe tiếng dao thớt nhịp nhàng sau lưng, và biết cuối cùng tên mình đã trở về đúng nơi nó thuộc về: không phải trên scandal, mà trong hương vị còn đọng lại sau khi khách rời bàn.
Bếp Mùa Gió không trở thành nơi để Quốc Bảo chứng minh mình nổi tiếng hơn những người từng coi thường anh.
Ngày đầu mở lớp đào tạo, anh xếp mười hai bộ dao cơ bản trên bàn inox và yêu cầu học viên bắt đầu bằng việc rửa rau, lau bếp, phân loại rác và ghi nguồn nguyên liệu.
Một cậu bé là con ngư dân Hàm Ninh hỏi:
“Bao giờ tụi em mới được học món Michelin?”
Quốc Bảo đặt trước mặt cậu một trái tiêu đỏ.
“Khi em biết ai trồng trái này, thu hoạch ngày nào và vì sao rang ở tám mươi hai độ khác bảy mươi tám độ.”
“Vậy lâu lắm hả anh?”
“Nghề bếp là nghề lâu.”
Quỳnh Chi đứng cuối bếp nghe thấy, khoanh tay cười.
Cô chịu trách nhiệm kết nối nhà cung ứng và kiểm soát hợp đồng, đúng thứ mà Bảo từng xem nhẹ khi chỉ nghĩ tài năng nấu ăn sẽ tự bảo vệ mình.
Mỗi nhà cung ứng nhỏ được ghi tên trong hệ thống, giá mua tối thiểu được công khai theo mùa và các khoản thưởng chất lượng không đi qua một đại lý trung gian duy nhất.
Bà Sáu Mận lần đầu nhận bảng đối chiếu tiền hàng rõ từng ký tiêu.
Bà nhìn rất lâu rồi hỏi:
“Bảo, trước giờ bán tiêu có ai đưa giấy kiểu này đâu.”
“Từ giờ có.”
“Để làm gì?”
“Để mai mốt con có nghỉ bếp, người sau vẫn không ép giá bà được.”
Bà gật gù rồi nhét tờ giấy vào túi áo.
Ngọc Mai cũng thay đổi chậm hơn một lời xin lỗi.
Cô không đòi Quốc Bảo quên ngay những năm mình đã im lặng.
Thay vào đó, cô bắt đầu xuất hiện ở những lúc khó chịu nhất: cùng anh đi gặp nhà cung ứng lúc sáu giờ sáng, ngồi nghe tranh luận về hợp đồng, và đứng cạnh anh khi mẹ mình lại vô thức gọi người phục vụ bằng giọng kẻ cả.
Một hôm bà Tuyết nói:
“Để nó rửa đi, việc của nó mà.”
Ngọc Mai đặt bát xuống.
“Mẹ, tên bạn ấy là Hưng.”
Bà Tuyết khựng lại.
Không ai vỗ tay.
Nhưng Quốc Bảo nhìn thấy.
Đó là loại thay đổi anh tin hơn mọi cảnh quỳ xin.
Ba tháng sau, Bếp Mùa Gió có buổi phục vụ kín cho nhóm thẩm định ẩm thực quốc tế.
Quốc Bảo không đưa món cầu kỳ nhất.
Anh làm cá địa phương nướng than, nước mắm đã từng bị tráo nhưng nay có hồ sơ nguồn gốc rõ ràng, tiêu đỏ Phú Quốc và một loại rau rừng do cộng đồng trồng.
Khi khách hỏi tên món, anh đáp:
“Mùa Gió.”
Không có tên anh trong món.
Không có tên Lê Hữu Đạt.
Chỉ có nơi nguyên liệu sinh ra.
Sau buổi phục vụ, Quốc Bảo quay lại khu rửa.
Một học viên ngạc nhiên:
“Anh để tụi em rửa được mà.”
“Anh biết.”
“Vậy sao anh làm?”
Quốc Bảo xắn tay áo.
“Vì bát bẩn không biết người rửa nó là bếp trưởng hay phụ bếp.”
Anh bật vòi nước.
Tiếng nước chảy xuống bồn inox giống hệt ngày anh bị mẹ vợ bắt rửa bát giữa biệt thự.
Chỉ khác một điều.
Ngày đó, công việc bị dùng để hạ thấp anh.
Hôm nay anh làm nó vì căn bếp của mình cần sạch.
Quốc Bảo nhìn quanh Bếp Mùa Gió: học viên trẻ, tên người trồng tiêu trên bảng nguyên liệu, tiếng dao thớt đều và không ai phải cúi đầu để chứng minh mình thấp hơn ai.
Đó mới là món cuối cùng anh muốn nấu cho câu chuyện này.
— HẾT —