Chương 1: Cơn Bão Đến Từ Biển Khơi

Hoàng Quân đứng trên mũi Cát Hải, gió biển thổi từng cơn, xô vào mặt anh như những nhát dao sắc bén.

Mồ hôi lạnh toát ra trên trán khiến anh cảm thấy ớn lạnh, không phải vì cái rét của biển mà vì mối nguy hiểm đang đến gần.Điện thoại trong túi quần rung lên liên hồi, anh nhanh chóng rút ra, nhìn màn hình với cái tên Vũ Phương Mai.

Bụng anh thắt lại khi nhớ đến những gì mình vừa nhận được từ Trung tâm Khí tượng Thủy văn.“Mai!” anh thở hắt ra, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Bão số 3 Đình Vũ sắp đổ bộ.

Chúng ta cần phải lập tức chuẩn bị.”“Đã biết!” giọng Mai bên kia vang lên, nhưng trong đó vẫn có chút lo lắng, “Chúng ta nên họp khẩn với ban lãnh đạo ngay lập tức để không bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào.”“Đúng vậy, tôi sẽ gọi cho họ,” Hoàng Quân đáp, rồi lập tức quay người hướng về phía văn phòng điều hành, nơi đám đông đang tụ tập râm ran.Nhìn thấy các đồng nghiệp đang bàn bạc, Hoàng Quân cảm thấy một luồng khí nặng nề bao trùm.

Anh hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại trước khi bước vào.

Đứng trước cánh cửa, anh đẩy nhẹ nó ra, ánh sáng từ bên trong chiếu thẳng vào mắt khiến anh chói mắt, nhưng không thể làm anh chùn bước.“Xin lỗi mọi người, chúng ta có việc khẩn cần bàn,” Hoàng Quân nói, giọng anh vang lên, nhưng vẫn không thể che giấu sự căng thẳng trong lòng.Không khí lặng đi trong giây lát, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.

Chủ thầu Trịnh, người đàn ông to lớn với cái bụng phệ, ngồi ở giữa, ánh mắt lờ đờ như không mấy quan tâm.

“Có chuyện gì mà phải đích thân gọi họp thế này?” Trịnh gắt gỏng, giọng điệu đầy khinh thường.“Bão số 3 Đình Vũ đang trên đường tới, có khả năng sạt lở địa chất cao,” Hoàng Quân nói, giọng điệu quyết liệt hơn.

“Chúng ta cần phải chuẩn bị ứng phó ngay, nếu không sẽ không kịp.”Trịnh nhún vai, tỏ ra không mấy quan tâm.

“Bão có đến thì cũng chỉ là một cơn gió.

Chúng ta đã có kế hoạch thi công, không thể vì một cơn bão mà bỏ đi tất cả.”“Ông không hiểu vấn đề rồi,” Mai bước lên, giọng nói của cô nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.

“Chúng ta có dữ liệu từ máy quét 3D địa chất cho thấy khu vực này cực kỳ dễ bị sạt lở khi có bão.”“Dữ liệu nào?” Trịnh phản bác, ánh mắt sắc lạnh.

“Các vị cứ nói như kiểu tận thế đến nơi rồi, tôi cần chứng cứ rõ ràng.”Hoàng Quân căng thẳng, áp lực đè nặng lên vai.

“Chúng tôi đã lấy mẫu từ LIMS, và số liệu cho thấy độ ổn định của đất hiện tại chỉ còn 40%.”“Thôi nào, Hoàng Quân!” Trịnh nói, ngắt lời, “Các cậu cứ bịa chuyện như vậy thì tôi không thể nào tin được.”Hơi thở của Hoàng Quân dồn dập, cơ mặt anh bắt đầu giật nhẹ.

“Ông không thể mạo hiểm với tính mạng của cả đội, Trịnh.

Chúng ta cần phải có biện pháp bảo vệ.”Trong lúc không khí đang căng thẳng, một đồng nghiệp khác lên tiếng: “Chúng ta cần một kế hoạch ứng phó rõ ràng.

Nếu bão đến thực sự, chúng ta cần phải có phương án di dời an toàn.”Nhưng Trịnh vẫn không chịu đồng ý, ông ta nhíu mày, ánh mắt như đầy sự chế giễu.

“Tất cả những điều này chỉ là sự hoang tưởng.

Cần gì phải làm rùm beng vậy?”Hoàng Quân siết chặt bàn tay, lòng bàn tay anh đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.

“Nếu ông không đồng ý, tôi sẽ phải báo cáo lên cấp trên.”“Báo cáo gì?” Trịnh cao giọng, “Ai sẽ nghe lời một nhóm kỹ sư như các cậu?”“Hãy nhớ rằng, chúng ta không chỉ làm việc cho riêng mình,” Mai lên tiếng, “Chúng ta đang làm việc vì sự an toàn của tất cả mọi người.”Cảnh tượng trước mắt như dồn nén lại thành một khối, từng ánh mắt lướt qua nhau, sự phân vân và lo lắng hiện rõ trên gương mặt của những người đồng nghiệp.

Hoàng Quân cảm thấy như trái tim mình đang đập mạnh hơn từng nhịp.“Tôi không cần biết các cậu nghĩ gì,” Trịnh thản nhiên, “Nhưng tôi sẽ không để một cơn bão làm hỏng kế hoạch của mình.”Cuộc họp tiếp tục diễn ra trong sự căng thẳng, nhưng Hoàng Quân biết rằng thời gian đang trôi đi, bão số 3 Đình Vũ đang đến gần, và sự sống còn của cả đội phụ thuộc vào quyết định của những người đang ngồi trước mặt anh.

Anh cảm thấy như từng giọt mồ hôi đang chảy dọc theo sống lưng, áp lực như một chiếc gông nặng trĩu.“Chúng ta phải có biện pháp rõ ràng, nếu không những thiệt hại có thể sẽ rất lớn,” Hoàng Quân nhấn mạnh, giọng nói của anh đã bắt đầu mất kiên nhẫn.Trịnh chỉ lắc đầu, “Các cậu hãy tự mình lo liệu, tôi sẽ không mất thời gian cho những chuyện vô bổ.”Mắt Hoàng Quân sáng lên, anh bất chấp mọi thứ.

“Nếu ông không muốn nghe, tôi sẽ phải nhờ đến cơ quan chức năng.

Tôi không thể để sự kiêu ngạo của ông đe dọa tính mạng của mọi người.”Trịnh khẽ nhếch mép, “Tốt thôi, hãy cứ làm những gì cậu muốn.

Nhưng tôi sẽ chờ xem ai sẽ đứng về phía cậu.”Những lời đó như lưỡi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào lòng tự trọng của Hoàng Quân.

Anh nhìn quanh, những ánh mắt đồng nghiệp như đang chờ đợi, chờ đợi một quyết định, một hành động dứt khoát.

Anh không thể để sự kiêu ngạo của Trịnh làm hỏng tất cả.“Hãy chuẩn bị cho tình huống xấu nhất,” Hoàng Quân quyết định, “Tôi sẽ đảm bảo rằng mọi người sẽ an toàn.”Cuộc họp khép lại, nhưng những giây phút căng thẳng vẫn lơ lửng trong không khí.

Hoàng Quân biết rằng bão số 3 Đình Vũ không chỉ là một cơn bão, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn không thể tránh khỏi.

Từng giọt mồ hôi vẫn tiếp tục rơi, nhưng lòng quyết tâm trong anh chưa bao giờ mạnh mẽ hơn.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...