Chương 7: Dư Âm Của Bão
Cát Hải, Hải Phòng, bầu trời ngày hôm nay như muốn trút hết những gì còn lại trong lòng mình sau cơn bão số 3 vừa qua.
Những cơn gió vẫn rít lên từng hồi, thỉnh thoảng cuốn theo một vài mảnh lá khô, dường như cũng không thể quên đi những gì đã xảy ra.
Hoàng Quân và Vũ Phương Mai đứng trước máy quét 3D địa chất, ánh mắt họ dán chặt vào màn hình, nơi các dữ liệu được trích xuất liên tục.
Cơ thể Hoàng Quân căng cứng, từng mạch máu nổi lên trên cổ khi anh thấy cảnh báo đỏ chói lóa trên màn hình.
“Phải nhanh lên, không chừng sẽ không còn kịp nữa!” – Vũ Phương Mai hối thúc, giọng nói cô sắc như dao.
“Đừng lo, mình đang cố hết sức mà!” – Hoàng Quân vừa nói vừa điều chỉnh lại các thông số trên máy.
Đầu anh nhức nhói, như có hàng ngàn mảnh kim loại cắt vào trong từng suy nghĩ.
Mỗi giây trôi qua đều như một cuộc chiến đấu với thời gian.
Mồ hôi ướt đẫm gáy anh, chảy xuống lưng áo như những giọt nước mắt của biển cả đang khóc thương cho những gì đã mất.
“Nhìn kìa!” – Vũ Phương Mai chỉ tay vào màn hình, khuôn mặt cô ánh lên một niềm hy vọng mong manh.
Những hình ảnh 3D bắt đầu hiện lên, từ từ hiện rõ các cấu trúc địa chất quanh khu vực sạt lở.
“Có nhiều điểm bất thường, không theo thiết kế của Trịnh!” – Mai hốt hoảng chỉ vào các vị trí được đánh dấu.
Mặt Hoàng Quân căng ra, khớp tay run rẩy khi anh nhận ra những sai sót nghiêm trọng trong bản thiết kế của chủ thầu Trịnh.
“Chúng ta phải thu thập chứng cứ này càng nhanh càng tốt, nếu không thì mọi cố gắng sẽ trở nên vô nghĩa.” – Anh nói, giọng chùng xuống.
“Đúng, nhưng làm thế nào để chứng minh được?” – Vũ Phương Mai lo lắng, đôi mắt cô ánh lên sự quyết liệt.
“Chúng ta cần một bản sao kê, một log server để chứng minh các dữ liệu này không bị chỉnh sửa.” – Hoàng Quân rồi lại nhìn vào màn hình, như thể nó đang nói với anh điều gì đó quan trọng.
“Được rồi, mình sẽ gọi cho phòng kỹ thuật ngay!” – Cô vội vàng lấy điện thoại ra, nhưng bàn tay cô đã run lên nhẹ.
Những giờ đồng hồ trôi qua như những cơn sóng dồn dập, cả hai người họ đều mệt mỏi và căng thẳng, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi màn hình.
“Còn khoảng 30 phút nữa để hoàn thiện dữ liệu.” – Hoàng Quân nói khi nhìn đồng hồ, giọng anh tràn đầy sự quyết tâm.
Mai gật đầu, cô cảm thấy từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng không thể từ bỏ lúc này.
“Mình cần bạn giúp tôi kiểm tra các thông số, đảm bảo không có sai sót nào.” – Hoàng Quân bước đến bên cạnh, ánh mắt kiên định.
Hai người cùng nhau làm việc, họ không cần nói nhiều, chỉ cần những cái gật đầu, những ánh mắt trao nhau đủ để hiểu ý.
Nhưng áp lực từ bên ngoài vẫn đè nặng lên họ.
Giống như cơn bão đang rình rập ngoài kia, nó có thể ập đến bất cứ lúc nào.
Đột nhiên, điện thoại của Vũ Phương Mai reo lên, cả hai cùng hướng ánh mắt về phía cô.
Cô nhìn vào màn hình, là cuộc gọi từ một số lạ.
Cô do dự giây lát rồi nhấc máy.
“Alo?” – Giọng cô hơi run.
“Bình tĩnh, Mai.
Chúng ta không còn thời gian.” – Giọng bên kia vang lên, khẩn trương.
“Ai vậy?” – Cô ngạc nhiên, nhưng giọng điệu không thể che giấu sự lo lắng.
“Tôi biết mọi thứ.
Trịnh đang chuẩn bị cho một kế hoạch khác, một kế hoạch tệ hại hơn.” Tim cô đập nhanh, cô nhìn sang Hoàng Quân, thấy sự lo lắng hiện hữu trên mặt anh.
“Mau tìm bằng chứng đi, nếu không, chúng ta không thể đối đầu với hắn.” “Chúng tôi đang làm việc với máy quét 3D, nhưng cần thêm thời gian!” – Cô vội vàng trả lời, giọng đầy quyết tâm.
“Thời gian không còn nhiều đâu.” – Giọng bên kia cúp máy, để lại một khoảng tĩnh lặng đáng sợ trong không gian.
Hoàng Quân nhìn vào màn hình, sự lo lắng đã biến thành sự quyết tâm.
“Chúng ta không thể để Trịnh thắng.
Cùng nhau, chúng ta sẽ tìm ra chân lý!” – Anh nói, ánh mắt sáng lên như ngọn lửa trong đêm tối.
“Đúng vậy, hãy hoàn tất việc này!” – Vũ Phương Mai kiên quyết.
Họ tiếp tục làm việc, từng giây từng phút trở thành một trận chiến không khoan nhượng.
Nhưng bão tố không chỉ bên ngoài, mà còn trong chính lòng họ, khi mà sự thật dần dần hé lộ.
Còn khoảng 15 phút nữa, dữ liệu cuối cùng sẽ được hoàn thành.
Hoàng Quân nhìn chăm chú vào màn hình, từng con số, từng thông số đều hiện lên như một bí ẩn đang chờ được khám phá.
Từng hơi thở dồn dập, anh cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình.
“Mai, kiểm tra lại dữ liệu lần cuối đi, mình cảm thấy có gì đó không ổn.” – Anh nói, giọng thấp hẳn.
Cô gật đầu, đôi tay cô lướt nhanh trên bàn phím, như một nhạc trưởng điều khiển một bản giao hưởng căng thẳng.
Nhưng trong lòng họ, không chỉ có sự lo lắng về công việc, mà còn là những câu hỏi chưa có lời đáp về Trịnh, về tương lai của cả hai.
Cuối cùng, kết quả cũng hiện ra trước mắt họ, những sai sót trong bản thiết kế của Trịnh đã được phơi bày.
Hoàng Quân nhìn vào màn hình, khuôn mặt anh bừng sáng lên, như một nhành hoa nở giữa mùa đông lạnh giá.
“Chúng ta đã có bằng chứng!” – Anh hét lên, không thể kiềm chế.
“Chúng ta phải đưa nó ra ánh sáng ngay lập tức!” – Vũ Phương Mai cũng không kém phần hào hứng.
Nhưng liệu rằng họ có đủ sức để đối đầu với cơn bão đang rình rập bên ngoài?
Hay sự thật sẽ bị chôn vùi trong bóng tối?
Trong lòng họ, những câu hỏi vẫn tiếp tục vang vọng.