Chương 6: Cơn Sóng Đen Trong Bão

Hoàng Quân đứng trên nền đất Cát Hải ẩm ướt, gió biển rít từng cơn lạnh lẽo, gương mặt anh căng ra như một tấm vải bị kéo mạnh.Mồ hôi rịn ra trên trán, chảy xuống hai bên thái dương, làm cho khuôn mặt anh thêm phần căng thẳng.Vũ Phương Mai đứng bên cạnh, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm nhưng cũng không giấu được lo âu.

Cô nhìn về phía biển, nơi những cơn sóng lớn đang vỗ ầm ầm vào bờ, như muốn nuốt chửng mọi thứ trên mặt đất."Chúng ta không còn thời gian." Mai cất giọng, nghe như một tiếng chuông báo động trong lòng Quân."Tôi biết," Quân gật đầu, nhưng không giấu nổi sự hồi hộp trong từng cử động của mình.Ánh mắt Quân liếc về phía gã chủ thầu Trịnh, người đang đứng cách đó không xa, vẻ mặt tự mãn và đầy thách thức."Cô biết, tôi có thể hủy bỏ hợp đồng bất cứ lúc nào, đúng không?" Trịnh cất giọng châm chọc, đôi mắt hắn lấp lánh sự thích thú khi thấy hai người đang lâm vào tình thế khó khăn.Quân siết chặt tay, cảm giác như máu trong người đang dồn lên não.

"Máy quét 3D địa chất đã ghi lại mọi chuyển động, và chúng ta có đủ chứng cứ để đối phó với ông nếu cần thiết."Mai đứng bên cạnh, hơi thở dồn dập.

"Chúng ta cần phải tính toán kỹ lưỡng.

Nếu ông Trịnh hủy bỏ hợp đồng, chúng ta sẽ mất tất cả."Quân gật đầu, cảm giác lòng bàn tay mình đang toát mồ hôi lạnh.

"Chúng ta phải tìm cách thương lượng.

Ông ta không thể cứ đe dọa mãi."Trịnh tiến gần hơn, khuôn mặt hắn thoáng hiện nụ cười khinh bỉ.

"Thương lượng?

Cô có biết rằng chỉ cần một cuộc điện thoại, tôi có thể khiến cả dự án này sụp đổ không?"Mai không chịu khuất phục, cô nhìn thẳng vào mắt Trịnh.

"Ông có biết rằng nếu ông hủy bỏ, chúng tôi sẽ kiện ông ra tòa vì vi phạm hợp đồng không?"Trịnh cười lớn, tiếng cười vang vọng giữa không gian ẩm ướt.

"Hợp đồng?

Cô nghĩ tôi sợ sao?

Tôi là chủ thầu ở đây, tôi có quyền quyết định!"Quân cảm thấy ngực mình như bị siết chặt.

"Ông có quyền, nhưng cũng có nghĩa vụ.

Chúng ta phải có trách nhiệm với công việc này, với những người đang lo lắng về sạt lở địa chất!"Trịnh chưa chịu dừng lại, hắn nói với giọng nhấn mạnh, "Thời gian đang trôi qua.

Cơn bão số 3 đang đến gần.

Nếu không có hành động gì, cả hai sẽ là những kẻ chịu trách nhiệm đầu tiên!"Cát Hải lúc này như bị bao bọc bởi một bầu không khí ngột ngạt.

Những cơn gió lạnh rít qua từng kẽ hở, mang theo mùi tanh của biển cả."Chúng ta cần phải chạy đến khu vực an toàn!" Quân bỗng cất tiếng, cảm giác như từng từ ngữ trượt ra từ miệng mình.Mai nhìn anh, gật đầu đồng ý nhưng đôi mắt vẫn lo lắng.

"Nhưng trước khi đi, chúng ta cần phải chốt lại thỏa thuận với Trịnh.

Không thể để ông ta lén lút làm điều gì đó bất lợi cho chúng ta trong lúc này."Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

"Được, chúng ta sẽ thương lượng một lần nữa.

Nếu không có thỏa thuận rõ ràng, chúng ta không thể rời đi.""Được, tôi sẽ đưa ra đề nghị," Mai khẳng định, tự tin hơn khi có Quân bên cạnh.Trịnh đứng đó, đôi mắt hắn như rực lửa khi thấy hai người đang cố gắng thương lượng.

"Nếu các người muốn làm việc này một cách sòng phẳng, thì hãy bắt đầu từ việc tôi cần một phần trăm lợi nhuận lớn hơn."Quân nhíu mày, cảm thấy sự bất công.

"Ông đang đe dọa chúng tôi trong lúc nguy cấp, điều đó không thể chấp nhận được!""Đó là cách làm việc của tôi!" Trịnh vênh váo, hất hàm một cách kiêu ngạo.Mai không thể giữ im lặng.

"Vậy để xem, chúng tôi sẽ thu thập chứng cứ và đưa ra tòa án nếu ông không chấp nhận các điều kiện của chúng tôi."Quân cảm nhận được hơi thở của mình trở nên dồn dập, những cơn sóng lớn ở phía xa như đang nhấn chìm mọi thứ vào trong bóng tối.

"Chúng ta cần thời gian.

Chúng ta sẽ ký hợp đồng rõ ràng và chia lợi nhuận theo tỷ lệ 70-30, nếu ông đồng ý chịu trách nhiệm cho những thiệt hại có thể xảy ra."Trịnh nhìn họ, gương mặt hắn thoáng chút suy nghĩ.

"Tôi cần thêm thời gian để xem xét."Mai không để lỡ cơ hội, cô tiếp tục, "Thời gian không chờ đợi ai.

Ông cần phải đưa ra quyết định ngay bây giờ!"Quân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Mồ hôi trên gáy rịn ra, khiến anh cảm thấy mình như đang đứng trước một bức tường không thể vượt qua.Trịnh cuối cùng cũng nhếch mép cười.

"Được, tôi đồng ý với điều kiện các người phải đảm bảo khắc phục mọi vấn đề phát sinh trong quá trình thi công."Quân và Mai nhìn nhau, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng xung quanh họ."Chúng tôi đồng ý," Mai nói, giọng chắc chắn nhưng bên trong trái tim cô như có một cơn sóng lớn kéo đến.Quân thở phào, nhưng vẫn không thể yên lòng.

"Chúng ta cần phải có hợp đồng rõ ràng ngay lập tức!"Mọi thứ xung quanh dường như tĩnh lặng lại, ánh sáng ở phía xa bắt đầu mờ dần, như báo hiệu cho một cơn bão đang đến gần."Chúng ta cần phải nhanh lên, trước khi mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn!" Quân thúc giục, lòng dạ bồn chồn.Chỉ trong tích tắc, họ cảm nhận được sự căng thẳng như một chiếc đàn đang bị đẩy đến giới hạn, và chỉ cần một động tác sai lầm, mọi thứ có thể sụp đổ.Cuối cùng, họ đã có thỏa thuận, nhưng không ai trong số họ có thể yên tâm, khi mà cơn bão số 3 vẫn đang từ từ kéo đến, và họ còn phải đối mặt với Trịnh và những rắc rối chưa lường trước được.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...