Chương 3: Cuộc Họp Căng Thẳng Trước Bão

```html
Trong căn phòng họp nhỏ, ánh đèn neon lạnh lẽo phản chiếu lên những khuôn mặt căng thẳng của Hoàng Quân và Vũ Phương Mai.

Góc phòng, gã chủ thầu Trịnh ngồi ghế tựa, ánh mắt lờ đờ, đôi mày nhíu lại như đang tính toán điều gì đó phức tạp.

Quân không thể kiềm chế được sự bồn chồn, anh liếc nhìn đồng hồ, thời gian chỉ còn lại chưa đầy 24 giờ trước khi bão số 3 Đình Vũ tràn về.

“Chúng ta phải quyết định ngay, Trịnh,” Quân lên tiếng, giọng nói của anh đầy quyết tâm, “Nếu không sửa chữa kịp thời, thiệt hại sẽ không chỉ dừng lại ở con số mà còn là tính mạng con người.”
Mai gật đầu, cô nhấn mạnh: “Chúng tôi đã có báo cáo từ máy quét 3D địa chất, cho thấy mức độ sạt lở nghiêm trọng hơn dự đoán rất nhiều.”
Trịnh thở dài, tiếng thở phát ra như một cơn gió lạnh lướt qua, “Nhưng việc sửa chữa sẽ tốn kém.”
Quân không thể giữ bình tĩnh hơn, lòng bàn tay anh rịn mồ hôi, mồ hôi lạnh rịn ra ở gáy.

“Nếu bão đến, không chỉ là thiệt hại tài chính, mà còn là cả những người lao động của chúng ta, Trịnh.”
Mai chen vào: “Chúng tôi đề xuất chia sẻ phần trăm lợi nhuận từ dự án tiếp theo nếu Trịnh đồng ý đầu tư thêm vào sửa chữa.”
Khuôn mặt Trịnh hiện lên vẻ khó xử, đôi mắt hắn lấp lánh ánh xảo quyệt.

“Tôi không thể làm theo cách này.”
Các bạn nên hiểu rằng đầu tư vào công trình này là rủi ro quá lớn.”
Quân không bỏ cuộc, anh tiếp tục: “Vậy thì, Trịnh, hãy nhìn vào những số liệu này.”
Quân mở máy tính xách tay, cho Trịnh xem những số liệu từ log server, nơi lưu giữ dữ liệu về tình trạng công trình.

“Đây là những thông số mà chúng tôi thu thập được trong 48 giờ qua,” anh chỉ vào màn hình, “Nếu không hành động ngay, chúng ta sẽ mất đi không chỉ thời gian mà còn là tiền bạc.”
Mặt Trịnh bắt đầu có dấu hiệu căng thẳng, các cơ mặt hắn giật nhẹ, chứng tỏ sự phân vân.

“Tôi cần thời gian để suy nghĩ,” hắn trả lời, giọng lạc đi.

“Thời gian không còn nhiều,” Mai nhấn mạnh, “Hãy nhớ rằng cơn bão đang đến gần.”
“Tôi biết,” Trịnh đáp, nhưng ánh mắt hắn không hề gợn lên tia quyết tâm nào, chỉ là sự chần chừ mệt mỏi.

Quân cảm thấy một làn sóng tức giận dâng lên trong lòng, anh đứng dậy, đưa tay lên trán, rồi lại hạ xuống, lòng bàn tay vẫn còn rịn mồ hôi.

“Chúng ta không thể ngồi đây và chờ đợi điều tồi tệ xảy ra,” Quân nói, giọng anh cao hơn, thậm chí có chút trầm trọng, “Nếu không, chính chúng ta sẽ làm hỏng mọi thứ.”
Mai quay sang Trịnh, một chút kiên nhẫn trong ánh mắt, “Tôi hiểu rằng đầu tư vào sửa chữa là một quyết định không dễ dàng, nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ phải đối mặt với hậu quả nghiêm trọng hơn.”
Trịnh cúi đầu, nhìn xuống bàn, mặt hắn dần trở nên đỏ bừng, như thể hắn đang bị dồn vào đường cùng.

“Các bạn không hiểu,” hắn lẩm bẩm, “Tôi cũng có người của mình, tôi không thể chỉ nghĩ cho các bạn.”
Quân và Mai nhìn nhau, sự im lặng dày đặc bao trùm căn phòng.

“Vậy thì, Trịnh,” Quân nói, “Hãy cho chúng tôi một con số cụ thể mà bạn có thể đầu tư, và chúng tôi sẽ tính toán để đảm bảo lợi nhuận cho bạn.”
Trịnh ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn lấp lánh như thể đã tìm thấy một lối thoát.

“Tôi có thể đưa ra một phần,” hắn nói, “Nhưng các bạn phải đồng ý với điều kiện của tôi.”
Quân và Mai trao đổi ánh nhìn, đây có thể là cơ hội duy nhất để cứu công trình.

“Điều kiện gì?” Mai hỏi, giọng điệu vẫn giữ sự điềm tĩnh.

“Chúng ta sẽ ký hợp đồng rõ ràng,” Trịnh đáp, “Nếu mọi thứ diễn ra tốt đẹp, tôi sẽ đầu tư thêm vào các dự án sau.”
“Đồng ý,” Quân nói ngay lập tức, “Nhưng bạn phải cam kết kiểm tra tình hình sạt lở mỗi 12 giờ.”
Trịnh gật đầu, và cuối cùng, một bản hợp đồng tạm thời được soạn thảo nhanh chóng.

Thời gian từng giây trôi qua như một thước phim chậm, sự căng thẳng vẫn hiện hữu trong không khí.

Khi bản hợp đồng được ký kết, một chút ánh sáng lóe lên trong đôi mắt của Quân và Mai.

“Nhưng hãy nhớ,” Quân nói, “Chúng ta không chỉ đang đầu tư vào công trình, mà còn là tính mạng và tương lai của nhiều người.”
Khi họp kết thúc, Trịnh ra ngoài, Quân và Mai đứng lại, lòng tràn đầy hy vọng, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho những gì sắp xảy ra.

Âm thanh của những cơn gió ngoài cửa sổ như một lời cảnh báo, rằng bão số 3 Đình Vũ đang cận kề.

“Chúng ta cần phải hành động ngay lập tức,” Quân nói, “Mọi thứ sẽ phụ thuộc vào sự chuẩn bị của chúng ta trong những giờ tới.”
Mai gật đầu, ánh mắt cô đầy quyết tâm, “Đúng vậy, không còn thời gian để lãng phí nữa.”
Họ cùng nhau rời khỏi căn phòng họp, lòng tràn đầy mối lo lắng cho những gì đang chờ đợi ở phía trước.

Ra khỏi tòa nhà, không khí nóng bức của buổi chiều ở thành phố khiến Quân cảm thấy khó chịu.

Cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, nhưng nó không thể xua tan đi cảm giác nặng nề trong lòng anh.

“Chúng ta cần gặp các kỹ sư và công nhân ngay bây giờ,” Quân nói, “Họ cũng cần biết tình hình và chuẩn bị sẵn sàng.”
Mai gật đầu, cô mở điện thoại ra và bắt đầu gọi cho nhóm kỹ thuật.

Mỗi tiếng chuông vang lên như một nhịp đập của trái tim, Quân cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết.

Khi cuộc gọi được nối, giọng nói của kỹ sư trưởng vang lên, “Chúng tôi đã sẵn sàng, nhưng cần thêm thông tin về các biện pháp an toàn.”
“Chúng tôi sẽ có một cuộc họp khẩn ngay bây giờ,” Quân nói, “Cần phải thảo luận về kế hoạch ứng phó với bão.”
Mai đứng bên cạnh, ánh mắt cô kiên định, “Chúng ta không chỉ sửa chữa, mà còn phải chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất.”
Một suy nghĩ thoáng qua đầu Quân, liệu họ có đủ thời gian để hoàn thành mọi việc hay không.

Họ di chuyển nhanh chóng tới công trường, nơi những công nhân đang làm việc hối hả.

Tiếng máy móc kêu vang, bụi đất bay mù mịt, nhưng không ai có thể ngăn cản quyết tâm của Quân và Mai.

Khi đến nơi, Quân đứng trên một chiếc thùng xe, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

“Mọi người!” anh hô lớn, “Chúng ta đang đứng trước một thách thức lớn.”
“Bão số 3 Đình Vũ đang đến và chúng ta cần phải hành động ngay bây giờ!”
Những ánh mắt đổ dồn về phía anh, sự lo lắng hiện rõ trên từng gương mặt.

“Chúng tôi đã quyết định đầu tư thêm vào việc sửa chữa công trình, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta phải làm việc khẩn trương và hiệu quả hơn,” Quân tiếp tục, “Chúng ta cần đảm bảo an toàn cho tất cả mọi người.”
“Từng người một, hãy kiểm tra lại thiết bị và đảm bảo mọi thứ hoạt động bình thường,” Mai nói, giọng cô nghiêm túc.

“Nếu ai cảm thấy không an toàn, hãy báo ngay cho chúng tôi,” Quân nhấn mạnh, “Chúng ta cần làm việc như một đội.”
Mọi người bắt đầu hành động, Quân cảm nhận được tinh thần đoàn kết đang lan tỏa.

“Hãy nhớ rằng, cuộc sống của chúng ta và gia đình đều phụ thuộc vào công việc này,” anh nói thêm, giọng đầy nhiệt huyết.

Khi mọi người làm việc, Quân và Mai đi quanh công trường, chỉ huy và kiểm tra từng công đoạn.

Âm thanh của tiếng búa, tiếng máy khoan, và tiếng nói cười xen lẫn trong không khí, nhưng nỗi lo lắng về cơn bão vẫn hiện hữu.

Giữa lúc mọi thứ đang diễn ra, bỗng có một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi ẩm ướt và lạnh lẽo của biển cả.

Mai dừng lại, mắt cô nhìn ra xa bầu trời, nơi những đám mây đen đã bắt đầu kéo đến.

“Bão đã gần kề,” cô lầm bầm, “Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”
Quân cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng anh biết rằng họ phải tiếp tục, không thể để nỗi lo sợ chi phối mọi thứ.

“Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” anh nói với Mai, “Cùng nhau, chúng ta sẽ vượt qua được.”
Mai mỉm cười, nụ cười đó như một nguồn động lực, tiếp thêm sức mạnh cho Quân trong giây phút khó khăn này.

Khi ánh hoàng hôn dần khuất, bão số 3 Đình Vũ đang tiến lại gần, và cuộc chiến với thời gian của họ mới chỉ bắt đầu.

```

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...