Chương 2: Dấu Hiệu Sạt Lở Nghiêm Trọng
Hoàng Quân đứng giữa phòng làm việc chật chội, ánh mắt dõi theo từng hình ảnh hiện lên từ máy quét 3D địa chất.
Hơi thở của anh nặng nề, từng nhịp thở như cố gắng lấp đầy không gian căng thẳng kéo dài.
Vũ Phương Mai đứng bên cạnh, cô chạm nhẹ vào máy tính bảng, ánh sáng từ màn hình chiếu lên khuôn mặt đầy quyết tâm của cô.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Quân, anh chớp mắt, cố gắng tập trung vào dữ liệu đang hiện ra.
Xung quanh, không khí như ngột ngạt, trong khi gói tin hình ảnh cho thấy rõ những dấu hiệu sạt lở nghiêm trọng.
Những vết nứt chằng chịt, những mảng đất lún sâu vào lòng biển, như những vết thương không thể chữa lành.
“Chúng ta phải trình bày báo cáo ngay lập tức,” Mai nói, giọng cô chắc nịch.
Quân gật đầu, tuy vậy, sự lo lắng hiện rõ trên nét mặt anh.
“Nhưng Trịnh… hắn sẽ không để chúng ta công bố đâu,” Quân thở dài, khớp tay anh khẽ run rẩy.
Mai lắc đầu, quyết tâm hiện hữu trong từng cử chỉ của cô.
“Chúng ta có chứng cứ rõ ràng.
Những dữ liệu này sẽ giúp chúng ta đứng vững,” cô nói, ánh mắt như lửa đốt.
Quân ngẩng lên, đôi mắt sáng lên một chút, nhưng trong lòng vẫn đầy hoài nghi.
“Nhưng hắn là chủ thầu, Mai.
Hắn có quyền lực, có cả những mối quan hệ chằng chịt,” Quân nhấn mạnh từng từ một cách chậm rãi.
Mai không để ý đến sự bi quan của Quân, cô tiến về phía cửa, đôi chân cô dứt khoát, nét mặt đầy quyết tâm.
“Chúng ta không thể để sự sợ hãi cản trở.
Nếu không hành động, sẽ có nhiều người phải chịu hậu quả,” cô khẳng định.
Mồ hôi lưng Quân ướt đẫm, anh cảm nhận áp lực đè nặng lên vai.
“Được rồi, chúng ta sẽ làm,” anh thở ra một hơi, lòng quyết tâm cũng dần nhen nhóm.
Trên đường đến văn phòng của Trịnh, không khí u ám bao trùm thành phố Cát Hải, gió biển rít lên từng tiếng, như một điềm báo cho những gì sắp diễn ra.
Mai và Quân bước vào văn phòng, nơi bầu không khí mát mẻ, nhưng lại lạnh lẽo như một tảng băng.
Trịnh ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc như dao, trông như một con thú săn mồi đang chờ đợi con mồi.
“Hai người đến đây có việc gì?” Trịnh hỏi, giọng điệu không mấy thân thiện.
Quân nuốt nước bọt, cảm thấy nhiệt độ trong phòng như hạ thấp thêm.
“Chúng tôi đã hoàn thành việc quét địa chất,” Mai nói, không để sự lo lắng khiến giọng nói mình run rẩy.
Trịnh khẽ nhướng mày, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi, nhưng không có chút nào là thân thiện.
“Thế thì sao?
Tôi không thấy lý do gì để công bố những thứ này,” hắn nói, giọng điệu đầy thách thức.
Quân cảm thấy cơ mặt mình giật nhẹ, sự tức giận âm ỉ trong lòng.
“Nhưng chúng ta có bằng chứng rõ ràng về sự sạt lở.
Nếu không công bố, sẽ có nguy cơ lớn cho cả dự án,” Quân cương quyết.
Trịnh đứng dậy, bước về phía họ, ánh mắt như một con sói đang rình rập.
“Các bạn đang đùa à?
Các bạn thật sự nghĩ rằng tôi sẽ để những thông tin này làm hỏng kế hoạch của mình?” Hắn chực chờ, tay đập mạnh xuống bàn, tiếng vang như một cú sấm rền.
Mai không lùi bước, ánh mắt cô như thách thức, “Chúng tôi không thể đứng nhìn mọi người gặp nguy hiểm.
Đây là trách nhiệm của chúng tôi.” Trịnh nhếch mép, “Trách nhiệm?
Hay là tìm cách kiếm tiền từ sự sợ hãi của người khác?” Quân cảm thấy lồng ngực mình như nghẹt lại, từng câu nói của Trịnh như những nhát dao cứa sâu vào tâm trí.
“Chúng tôi không cần tiền từ đây.
Chúng tôi cần sự an toàn cho mọi người,” Mai kiên quyết.
Sự căng thẳng trong phòng dâng lên, bầu không khí như tĩnh lặng trước cơn bão.
Trịnh tiến gần hơn, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu tâm can.
“Nếu các bạn muốn công bố, hãy chuẩn bị sẵn sàng cho những hậu quả.
Tôi sẽ không để điều này xảy ra mà không trả giá,” hắn khẳng định.
Quân cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng, nhưng Mai vẫn đứng vững, như một tấm chắn bảo vệ.
“Chúng tôi đã chuẩn bị cho điều đó.
Hãy ký hợp đồng rõ ràng và chia sẻ lợi nhuận,” cô nói, giọng nói mạnh mẽ.
Trịnh nhướng mày, cảm giác như có một sự thách thức trong lời nói của Mai.
“Hợp đồng?
Các bạn nghĩ mình có đủ sức mạnh để yêu cầu điều đó?” Mồ hôi rịn ra trên bắp tay Quân, chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến anh cảm thấy như mình đang đứng trước bờ vực.
“Chúng tôi có quyền và có trách nhiệm.
Nếu không, sẽ không ai an toàn,” Mai vẫn kiên quyết, đôi mắt sáng rực như ngọn lửa.
Trịnh ngồi trở lại ghế, ánh mắt thâm trầm như một người thua cuộc đang tính toán lại thế cờ.
“Được, tôi sẽ xem xét.
Nhưng hãy nhớ, tôi không phải là người dễ dãi,” hắn nói, lên giọng.
Sự căng thẳng vẫn chưa hoàn toàn được giải tỏa, nhưng ít nhất, Mai và Quân đã tạo ra được một bước đi đầu tiên trong cuộc chiến không thể tưởng tượng nổi này.
Ra khỏi văn phòng, Quân và Mai nhìn nhau, trong mắt mỗi người là một chút hy vọng, nhưng cũng là sự lo lắng không nguôi.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho mọi khả năng,” Quân nói, giọng trầm xuống.
Mai gật đầu, “Và không được để Trịnh đe dọa chúng ta.” Bên ngoài, bão số 3 Đình Vũ đã bắt đầu trút những giọt mưa đầu tiên, như một điềm báo cho những khó khăn sắp tới.
Họ bước vào cơn bão, nhưng lòng vẫn kiên định, quyết tâm không để sự thật bị chôn vùi dưới những cơn sóng dữ của biển khơi.