Chương 4: Cơn Bão Lịch Sử Đổ Bộ

Gió từ biển Đông thổi vào bờ với sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, từng cơn cuồng phong gầm thét như một con thú hoang dã.

Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.

Cát Hải, Hải Phòng, nơi từng được biết đến với những bãi biển yên bình giờ đây trở thành một bức tranh hỗn loạn.

Hoàng Quân đứng ở khu vực trung tâm, nơi mà những chiếc máy quét 3D địa chất đang hoạt động hết công suất.

Ánh mắt anh dán chặt vào màn hình hiển thị, nơi những số liệu về địa chất được cập nhật liên tục.

“Mai!” Quân gọi lớn, giọng anh bị át đi bởi tiếng gió rít gào.

Cơ mặt anh căng lên, mồ hôi rịn ra sau gáy.

“Chúng ta phải nhanh chóng tới các khu vực có nguy cơ sạt lở!” Vũ Phương Mai, người đồng nghiệp kiên cường của anh, lao tới, gương mặt ướt đẫm dưới cơn mưa xối xả.

“Em biết rồi!” Cô nắm chặt bản đồ, chỉ vào những điểm đỏ hiện lên trên màn hình.

“Đây là những khu vực mà mình cần kiểm tra gấp!” Quân gật đầu, nhưng sự lo lắng lướt qua ánh mắt anh.

“Chúng ta không thể chậm trễ.

Nếu bão số 3 tiếp tục gây thêm sức ép, mọi thứ sẽ không còn kiểm soát được.” Họ nhanh chóng lên xe, nhưng khi đến gần khu vực dự kiến, cảnh tượng trước mắt khiến cả hai sững sờ.

Nước từ những cơn mưa liên tục dồn về, cuốn theo đất đá, biến con đường thành một dòng lũ hung hãn.

“Không thể đi được!” Mai thốt lên, giọng cô chứa đầy sự căng thẳng.

“Chúng ta phải tìm cách khác.” Quân nghiến răng, toàn bộ sức lực như dồn vào những suy nghĩ.

“Chúng ta cần phải báo cáo tình hình ngay lập tức.

Nếu không, những gì chúng ta thấy sẽ không được ghi nhận.” Giữa lúc họ đang bàn bạc, một tiếng nổ vang lên từ xa, theo sau là tiếng động lớn của đất đá sạt lở.

Mai và Quân quay lại, thấy một khối đất lớn đổ ập xuống con đường cách họ không xa.

“Phải gọi ngay cho Trịnh!” Quân nói, nhưng giọng anh dường như bị nuốt chửng trong tiếng gió.

“Hắn ta sẽ không dễ dàng chấp nhận tình huống này.” “Chúng ta phải thương lượng sòng phẳng,” Mai nhấn mạnh, mắt cô sáng lên với quyết tâm.

“Với những gì đang xảy ra, phải có một hợp đồng rõ ràng về trách nhiệm và quyền lợi.” Quân gật đầu, nhưng lòng anh không khỏi lo lắng.

“Nếu không có chứng cứ rõ ràng, hắn sẽ không tin.” “Chúng ta phải đợi đến khi trời sáng,” Mai nhìn ra ngoài, thấy những cơn sóng vỗ mạnh vào bờ.

“Trời tối, mưa to như thế này không thể làm gì được.” Họ tìm một chỗ trú tạm trong một quán cà phê nhỏ ven đường, nơi có mái che nhưng cũng không thể đảm bảo an toàn trước cơn bão đang hoành hành.

“Nếu không phải vì bão, có lẽ chúng ta đã tìm ra được cách giải quyết,” Quân thở dài, vô tình để lộ ra sự mệt mỏi.

Mồ hôi vẫn rịn ra trên trán anh dù đang ngồi trong bóng tối.

Mai ngồi đối diện, gương mặt cô nghiêm túc.

“Chúng ta không thể để nỗi lo lắng này kìm hãm mình.

Phải có một chiến lược rõ ràng.” Giây phút im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng gió rít và tiếng nước chảy.

Quân cảm thấy như mọi thứ đang trôi qua nhanh chóng.

“Mai, em nghĩ sao nếu chúng ta thu thập mọi chứng cứ từ máy quét 3D?” “Rất thông minh,” Mai đáp, ánh mắt cô sáng lên.

“Chúng ta có thể sử dụng số liệu đó để chứng minh mức độ rủi ro.” “Đúng rồi, và nếu có sự cố xảy ra, sẽ không ai có thể đổ lỗi cho chúng ta,” Quân khẳng định, sự tự tin dần trở lại.

Nhưng ngay khi họ vừa đưa ra quyết định, một tiếng động lớn từ ngoài quán khiến cả hai giật mình.

“Có ai đó bên ngoài!” Mai thì thào, ánh mắt cô sợ hãi nhìn ra cửa.

“Bão đang mạnh lên, chúng ta phải cẩn thận.” Quân cẩn thận tiến lại gần cửa sổ, ánh mắt cảnh giác.

“Để anh xem.” Trước mắt họ, một chiếc xe tải đang cố gắng lội qua dòng nước đang dâng cao.

“Mọi người đang trong tình huống nguy hiểm,” Quân nói, nhận ra rằng mọi thứ không chỉ ảnh hưởng đến họ mà còn đến cộng đồng xung quanh.

“Chúng ta phải làm gì đó!” Mai nhấn mạnh.

“Phải có hành động ngay lập tức.” “Chúng ta không thể ra ngoài lúc này,” Quân khẳng định, nhưng chính anh cũng cảm thấy sự bứt rứt trong lòng.

“Phải chờ đến sáng mai.” Đêm dần trôi qua, tiếng gió vẫn không ngừng gầm thét, và cả hai đều thả mình vào những suy nghĩ về những gì đang xảy ra.

“Nếu chúng ta không hành động, có thể sẽ có nhiều người bị ảnh hưởng,” Mai nói, giọng cô tràn đầy lo lắng.

“Chúng ta sẽ có cách.” Quân trấn an cô, nhưng chính bản thân anh cũng không chắc chắn.

“Chúng ta vẫn còn thời gian.” Giữa cơn bão hoành hành, cả hai cùng nhau vạch ra kế hoạch, với hy vọng rằng sáng mai mọi thứ sẽ được sáng tỏ hơn.

Họ biết rằng không chỉ có trách nhiệm với mình mà còn với cả cộng đồng, và trong cơn bão này, sự sống của nhiều người phụ thuộc vào những quyết định của chính họ.

“Hãy giữ vững tinh thần,” Mai nhắc nhở, đôi mắt cô vẫn sáng lên giữa đêm tối.

“Chúng ta sẽ vượt qua được thôi.” “Đúng vậy,” Quân đáp lại, lòng anh tràn đầy quyết tâm.

Cơn bão số 3 có thể mạnh mẽ, nhưng họ sẽ không để nó cuốn đi tất cả mọi thứ.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...