Chương 5: Chứng Cứ Thầm Lặng

Ánh sáng le lói từ chiếc đèn pin thủng thẳng chiếu sáng không gian hẹp, nơi mà Hoàng Quân và Vũ Phương Mai đang tìm kiếm lối thoát giữa những bức tường bê tông lạnh lẽo của công trường xây dựng tại Cát Hải, Hải Phòng.Quân hít vào một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự lo lắng đang dâng trào trong lồng ngực.Hơi thở anh dồn dập, như thể không khí trong phổi anh đang bị bóp nghẹt bởi áp lực khủng khiếp của tình huống hiện tại.“Phương, em có thấy gì không?” Quân thì thầm, ánh mắt quét một lượt xung quanh.Phương gật đầu, nhưng khuôn mặt cô có chút bối rối, những giọt mồ hôi chạy dọc sống lưng, làm cô cảm thấy lạnh toát.“Chúng ta cần phải tìm được thứ gì đó có thể chứng minh Trịnh đã vi phạm quy định an toàn,” cô nói, giọng điệu đầy quyết tâm nhưng cũng đầy lo âu.Quân gật đầu, vẫn giữ nguyên tư thế quan sát.

Anh biết rằng mọi giây phút đều quý giá, và họ không có nhiều thời gian.Đột nhiên, ánh đèn pin của Quân dừng lại trên một cánh cửa sắt cũ kỹ, bên cạnh có một tấm bảng ghi rõ “Khu vực cấm”.“Chúng ta có nên vào không?” Phương hỏi, cảm giác hồi hộp hiện rõ trên khuôn mặt.“Phải, có thể bên trong có gì đó quan trọng,” Quân đáp, trong lòng tràn ngập hoài nghi nhưng cũng không thể đánh mất cơ hội.Họ mở nhẹ cánh cửa, tiếng kêu cọt kẹt vang lên như một lời cảnh báo trong không gian tĩnh lặng.Bên trong là một căn phòng nhỏ, ngổn ngang những tài liệu và thiết bị.

Mùi ẩm mốc thoang thoảng trong không khí làm cho Quân cảm thấy khó chịu.“Nhìn kìa!” Phương chỉ tay về phía một chiếc máy tính cũ kỹ, ngồi lặng lẽ trong góc phòng.Quân tiến lại gần, trái tim đập thình thịch.

Anh bật máy lên, màn hình chậm rãi hiện lên những dòng chữ mờ mờ.“Chúng ta phải sao chép dữ liệu này,” anh nói, vẻ mặt quyết tâm.Phương nhanh chóng tìm kiếm một chiếc USB, trong khi Quân tập trung vào màn hình.Các tệp tin đang hiện lên bao gồm báo cáo an toàn, biên bản kiểm tra và những hình ảnh từ máy quét 3D địa chất.“Đây… đây là chứng cứ!” Quân thốt lên khi nhìn thấy một tài liệu ghi rõ rằng Trịnh đã bỏ qua những quy định an toàn cần thiết.Những con số trong báo cáo cho thấy tỷ lệ sạt lở đất đã vượt quá mức cho phép, và Trịnh vẫn quyết định tiếp tục thi công.“Chúng ta cần phải làm chứng trước cơ quan chức năng,” Phương nói, giọng cô run lên, nhưng nét mặt đã trở nên kiên định hơn.Quân gật đầu, nhưng điều đó không dễ dàng.

Họ phải tìm cách rời khỏi đây an toàn trước khi Trịnh và đám tay chân của hắn phát hiện ra sự thật.“Anh có nhớ số liệu từ log server không?

Nó sẽ giúp chúng ta chứng minh rõ hơn,” Phương nhắc nhở.Quân chợt nhớ ra, “Đúng rồi, nếu chúng ta có thể chứng minh rằng lượng đất đá được phép thi công đã bị vi phạm, thì không chỉ Trịnh mà cả công ty sẽ gặp rắc rối lớn.”Quân nhanh chóng lục lọi trong máy tính.

Hơi thở anh trở nên dồn dập hơn khi phát hiện ra những tập tin ghi lại tình hình thi công, theo từng ngày, từng giờ.“Có một báo cáo vào ngày 15 tháng trước, ghi rằng mưa lớn đã làm tăng độ ẩm đất, nhưng Trịnh vẫn yêu cầu thi công,” Quân nói, ánh mắt sáng lên khi thấy những con số rõ ràng.“Chúng ta phải sao chép hết tất cả những tài liệu này,” Phương thúc giục, ánh mắt quầng thâm hiện rõ, nhưng sự quyết tâm không giảm bớt.“Anh đang làm đây,” Quân trả lời, tay gõ lách cách trên bàn phím.Thời gian trôi qua từng giây từng phút, và áp lực dồn nén khiến lưng Quân ướt đẫm mồ hôi.

Anh không thể để bản thân mất tập trung.“Bên ngoài có tiếng động,” Phương thì thào, ánh mắt nhìn ra cửa với vẻ lo lắng.Quân ngừng lại, nghe ngóng.

Quả thật, có tiếng bước chân, và giọng nói lớn từ xa vọng lại.“Chắc chắn là đám người của Trịnh,” Quân nghĩ thầm, lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi lạnh.“Nhanh lên, chúng ta không còn nhiều thời gian,” Phương nhấn mạnh, đôi môi cô mím chặt lại.Quân khẩn trương sao chép dữ liệu vào USB, không dám nhìn ra ngoài thêm lần nào nữa.Khi tiếng bước chân càng lúc càng gần, Quân cảm thấy tim mình như ngừng đập.“Xong rồi!

Chúng ta đi thôi!” anh nói, chạy về phía cửa ra.Phương theo sát bước chân anh, nhưng khi cả hai vừa ra đến cửa, thì một bóng dáng cao lớn đứng chặn trước mặt họ.“Các người đang làm gì ở đây?” Gã chủ thầu Trịnh, với ánh mắt đầy đe dọa, hỏi.Quân cảm thấy cơ mặt mình giật nhẹ, nhưng anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.“Chúng tôi chỉ kiểm tra một số tài liệu,” anh trả lời, giọng điệu tỏ ra bình thản nhưng lòng thì rối bời.“Tài liệu?

Hay là các người đang tìm cách phá hoại công việc của tôi?” Trịnh gằn giọng, từng chữ như rít qua kẽ răng.Quân không thể chần chừ thêm.

Anh nắm chặt tay lại, cảm giác sự thật họ nắm giữ như thanh gươm sắc bén có thể đâm vào trái tim của kẻ tham lam trước mặt.“Chúng tôi có chứng cứ,” Quân nói, giọng đã mạnh mẽ hơn.

“Nếu anh không để chúng tôi đi, tôi sẽ gửi tất cả thông tin này cho cơ quan chức năng.”Ánh mắt Trịnh nheo lại, như thể đang đánh giá từng lời nói của Quân.“Hãy cẩn thận với lời nói của mình,” gã nói, giọng điệu lạnh lùng, nhưng Quân cảm nhận được sự lo lắng ẩn chứa bên trong.Thời khắc căng thẳng như kéo dài vô tận, và Quân biết rằng mọi thứ đang ở trên bờ vực.

Họ đã tìm thấy chứng cứ, giờ chỉ còn lại việc bảo vệ nó, và tự bảo vệ bản thân khỏi sự tàn ác của Trịnh.“Chúng tôi sẽ không chùn bước,” Phương nói, giọng cô đầy quyết đoán, khiến Quân cảm thấy có một sức mạnh dâng trào trong lòng.“Đúng vậy, nếu anh còn đe dọa chúng tôi, thì chúng tôi sẽ không ngần ngại làm chứng.” Quân khẳng định.Trịnh nhếch môi, nhưng ánh mắt hắn không thể nào che giấu sự bất an.

Quân cảm nhận được, giờ đây cuộc chiến không chỉ còn là giữa họ và Trịnh, mà còn là cuộc chiến của công lý.“Chúng ta sẽ không dừng lại ở đây,” Quân thì thầm, quyết tâm trong lòng như lửa cháy không thể dập tắt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...