Chương 6: Cuộc Thi — Bước Ngoặt
Hai mươi tuổi. Ngọc vẫn may gia công ở xưởng Bình Dương, vẫn sống trong phòng trọ mười hai mét vuông, vẫn gom từng đồng.
Nhưng ban đêm, cô làm một việc khác: cô thiết kế. Trên sàn phòng trọ, cô trải giấy A0 ra, vẽ bằng bút chì 2B — những mẫu áo dài, những chiếc đầm, những bộ sưu tập mà cô chưa có tiền may nhưng có thừa trí tưởng tượng.
Tháng Ba năm 2015, cô nhìn thấy poster cuộc thi Vietnam Young Fashion Designer trên bảng tin trường nghề cũ. Giải thưởng: năm mươi triệu đồng và học bổng du học thiết kế thời trang tại Parsons School of Design, New York.
Điều kiện tham gia: nộp bộ sưu tập năm bộ trang phục, chủ đề tự chọn.
Ngọc có kỹ năng. Ngọc có ý tưởng. Nhưng Ngọc không có tiền mua vải.
Cô gom hết tiền tiết kiệm: hai triệu ba trăm nghìn đồng. Giá vải ở chợ Soái Kình Lâm: lụa Hà Đông bốn trăm nghìn đồng mỗi mét, thổ cẩm Cơ Tu sáu trăm nghìn, tơ tằm Quảng Nam năm trăm nghìn. Năm bộ cần ít nhất hai mươi mét vải — tức là mười triệu đồng.
Không đủ. Thiếu bảy triệu bảy.
Ngọc đi vay. Bác Tám — bác chạy xe ôm ở xóm chùa ngày xưa, giờ chạy Grab ở Sài Gòn — cho cô mượn hai triệu. Dì Năm gửi qua ngân hàng một triệu. Cô Lương gọi điện: "Cô gửi thêm ba triệu." Sư thầy gửi một triệu — tiền công đức phật tử dành cho Ngọc.
Bảy triệu bảy — đủ.
Ngọc mua vải, đóng cửa phòng trọ, và may liên tục mười bốn ngày đêm. Cô ngủ ba tiếng mỗi đêm, ăn mì gói, uống cà phê đen — và may.
Bộ sưu tập cô đặt tên: "Nguồn Gốc" (Roots).
Năm bộ trang phục: áo dài trắng kết hợp thổ cẩm Cơ Tu của đồng bào dân tộc miền Trung; váy lụa Hà Đông phối streetwear; áo khoác tơ tằm Quảng Nam thêu hoa sen; đầm dạ hội từ vải lanh dệt tay; và bộ cuối cùng — chiếc áo dài trắng, thắt eo bằng tấm khăn len đỏ cũ kỹ — tấm khăn đêm mưa cổng chùa.
"Bộ sưu tập này kể câu chuyện của những người không có nguồn gốc," Ngọc viết trong thuyết minh. "Của những đứa trẻ bị bỏ rơi, của những phụ nữ bị quên lãng, của những nghệ nhân dệt vải mà không ai biết tên. Nguồn gốc không phải nơi bạn sinh ra — nguồn gốc là nơi bạn tự tạo ra."
Ngày thi: Nhà hát Bến Thành, quận 1, TP.HCM. Hai trăm thí sinh từ cả nước. Ban giám khảo: bốn nhà thiết kế hàng đầu Việt Nam và một giám đốc sáng tạo từ Kering Group (Pháp).
Khi người mẫu mặc bộ cuối — chiếc áo dài trắng với tấm khăn len đỏ — bước ra sân khấu, khán phòng im lặng.
Rồi vỗ tay. Vỗ tay rất lâu.
Ngọc đứng trên bục, tay cầm cúp, mắt tìm một người trong khán phòng — sư thầy Thích Minh Đức, ngồi hàng cuối, tay lần tràng hạt, mắt ướt.
Giải nhất. Năm mươi triệu đồng. Và học bổng toàn phần Parsons School of Design.