Chương 12: Tấm Khăn Len Đỏ
Show thời trang lớn nhất năm của NGỌC Fashion — "Origins" (Nguồn Gốc) — tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Hai nghìn khán giả. Tường thuật trực tiếp trên truyền hình và YouTube.
Mười bộ sưu tập, năm mươi bộ trang phục — tất cả đều bằng vải tự nhiên Việt Nam: tơ tằm Quảng Nam, lụa Hà Đông, thổ cẩm Cơ Tu, lanh Sa Pa, cotton An Giang. Người mẫu không phải siêu mẫu quốc tế — mà là nhân viên NGỌC Fashion: thợ may, kế toán, quản lý kho — những người bình thường mặc quần áo do chính tay mình may.
Bộ sưu tập cuối cùng: chỉ một bộ, chỉ một người mặc.
Trần Thị Ngọc bước ra sân khấu.
Cô mặc chiếc áo dài trắng — giống chiếc áo cô may năm mười tám tuổi, trong đêm bị mọi nhà tuyển dụng từ chối. Thắt eo bằng tấm khăn len đỏ cũ kỹ — tấm khăn đêm mưa cổng chùa hai mươi tám năm trước, màu đỏ đã phai thành hồng nhạt, hai mép đã sờn.
"Đây là tấm khăn tôi được quấn khi bị bỏ rơi," Ngọc nói trước hai nghìn khán giả, giọng rõ ràng, không run.
"Ai đó đã bỏ tôi trước cổng chùa lúc ba giờ sáng, dưới mưa, chỉ với tấm khăn này. Tôi không biết mẹ tôi là ai — cho đến ba năm trước. Tôi không biết mình thuộc về đâu — cho đến khi tôi tự tạo ra nơi mình thuộc về."
Khán phòng im phắc.
"Tấm khăn này không có thương hiệu. Không có tag giá. Nhưng đây là tấm vải quý nhất tôi từng chạm — vì nó là thứ duy nhất mẹ tôi để lại."
"Tôi xây NGỌC Fashion không phải vì tôi muốn giàu. Tôi xây nó vì tôi muốn mọi đứa trẻ mồ côi đều có một nơi để đến khi lớn lên — một nơi không hỏi em từ đâu đến, chỉ hỏi em muốn đi đến đâu."
Vỗ tay. Đứng dậy. Hai nghìn người đứng dậy vỗ tay.
Ngọc bước xuống sân khấu, đi thẳng đến hàng ghế cuối — nơi sư thầy Thích Minh Đức ngồi, tám mươi tuổi, tóc bạc, lưng còng, tay lần tràng hạt. Bên cạnh thầy là cô Lương, bác Tám, dì Năm — những người đã giúp cô từ khi cô còn là đứa bé không tên.
Và ở cuối hàng, ngồi im lặng, tay ôm chiếc túi nylon — bà Hồng.
Ngọc quỳ xuống trước mặt sư thầy.
"Con cảm ơn thầy đã nhặt con lên."
Sư thầy cười, tay đặt lên đầu cô — bàn tay gầy guộc, run run, nhưng ấm.
"Ngọc ơi, không phải thầy nhặt con. Là con đã tự đứng dậy."
Ngọc đứng lên, quay sang bà Hồng. Hai người nhìn nhau — không nói gì.
Rồi Ngọc tháo tấm khăn len đỏ từ eo áo dài, gấp gọn, đặt vào tay bà Hồng.
"Con trả mẹ cái này. Mẹ đã giữ nó trong lòng hai mươi tám năm — giờ mẹ giữ nó trên tay."
Bà Hồng ôm tấm khăn, khóc. Ngọc không ôm bà — nhưng cô đứng cạnh bà, và lần đầu tiên, cô gọi:
"Mẹ."
Một tiếng. Nhẹ như gió. Nhưng hai mươi tám năm mới gọi được.
Nhà hát Lớn Hà Nội tối hôm đó không có đứa trẻ nào bị bỏ rơi. Chỉ có một người phụ nữ ba mươi tuổi, mặc áo dài trắng, đứng giữa hai nghìn người, và cuối cùng — cuối cùng — tìm thấy nguồn gốc của mình.
Không phải ở cổng chùa. Không phải ở New York. Không phải trong doanh thu bốn nghìn tỷ.
Mà ở trong tấm khăn len đỏ — thứ mà ai đó đã quấn quanh cô lúc ba giờ sáng, dưới mưa, với tình yêu duy nhất mà người mẹ mười bảy tuổi có thể cho.