Chương 8: Xưởng May Mười Lăm Mét Vuông
Hai mươi ba tuổi, Ngọc về Đà Nẵng.
Cô mở xưởng may đầu tiên — mười lăm mét vuông, trong con hẻm nhỏ ở quận Thanh Khê. Hai máy may cũ (một chiếc Singer, một chiếc Juki), một bàn cắt, một gương soi, và mười cuộn vải tơ tằm Quảng Nam.
Vốn: mười lăm triệu đồng — tiền Ngọc gom từ tiền thưởng cuộc thi, tiền làm thêm ở New York, và năm triệu sư thầy cho.
Khách hàng đầu tiên: một cô giáo ở trường tiểu học Hòa Vang — đặt may chiếc áo dài cho lễ Tổng kết năm học. Giá: bốn trăm nghìn đồng. Ngọc may trong hai ngày — mỗi đường kim đều tăm tắp, lót bên trong là lụa Hà Đông, cổ áo thêu chỉ vàng.
Cô giáo nhận áo, mặc thử, nhìn mình trong gương, rồi khóc.
"Ngọc ơi, chị chưa bao giờ mặc áo dài đẹp vậy."
"Dạ, đẹp là vì chị đẹp, không phải vì áo đẹp."
Cô giáo kể cho đồng nghiệp. Đồng nghiệp kể cho bạn bè. Bạn bè kể cho hàng xóm. Trong một tháng, Ngọc nhận hai mươi đơn đặt hàng — tất cả đều áo dài.
Tháng thứ hai: bốn mươi đơn. Ngọc thuê thêm một thợ may — chị Bảy, bốn mươi tuổi, mẹ đơn thân, từng may gia công ở khu công nghiệp mười lăm năm.
Tháng thứ ba: tám mươi đơn. Thuê thêm hai thợ. Xưởng chật, Ngọc chuyển sang phòng lớn hơn — ba mươi mét vuông, cùng con hẻm.
Tháng thứ sáu: Ngọc mở website, đăng ảnh sản phẩm. Đơn hàng từ Sài Gòn, Hà Nội, Huế bắt đầu đổ về. Cô không quảng cáo — chỉ dựa vào chất lượng và truyền miệng.
Đặc biệt: mỗi chiếc áo dài Ngọc may đều có một chi tiết riêng — tên của người mặc được thêu bên trong gấu áo, bằng chỉ cùng màu vải, nhìn bên ngoài không thấy nhưng người mặc biết nó ở đó. "Áo biết tên người," Ngọc gọi đó là triết lý thiết kế.
Một năm sau khi mở xưởng, Ngọc có mười thợ may, năm trăm khách hàng, và doanh thu hai tỷ đồng — nhỏ theo tiêu chuẩn công nghiệp, nhưng lớn đối với cô bé cổng chùa.
Và điều quan trọng nhất: trong mười thợ may, có ba người là trẻ mồ côi trưởng thành — Ngọc tuyển họ đầu tiên, đào tạo miễn phí, trả lương bằng thợ lành nghề.
"Không ai nên bị từ chối việc vì không có gia đình," Ngọc viết trong quy chế tuyển dụng. "Ở đây, nguồn gốc duy nhất được hỏi là: em có yêu nghề may không?"