Chương 10: Đế Chế NGỌC Fashion

Ba năm sau cuộc gặp với mẹ ruột.

NGỌC Fashion tăng trưởng nhanh hơn bất kỳ ai dự đoán. Hai mươi tám tuổi, Ngọc có ba trăm thợ may, năm xưởng sản xuất tại Đà Nẵng, Quảng Nam, và TP.HCM. Doanh thu hàng năm: hai trăm tỷ đồng. Sản phẩm xuất khẩu sang mười hai quốc gia: Nhật Bản, Hàn Quốc, Đức, Pháp, Mỹ, Úc, Singapore, Thái Lan, Malaysia, và ba nước Bắc Âu.

Đặc biệt: NGỌC Fashion là thương hiệu thời trang bền vững (sustainable fashion) đầu tiên của Việt Nam đạt chứng nhận B Corp — chứng nhận quốc tế cho doanh nghiệp vì xã hội.

Nguyên liệu: một trăm phần trăm vải tự nhiên Việt Nam — tơ tằm Quảng Nam, lụa Hà Đông, thổ cẩm Tây Nguyên, lanh Sa Pa, cotton hữu cơ An Giang. Ngọc ký hợp đồng trực tiếp với làng nghề, trả giá cao hơn thị trường hai mươi phần trăm để đảm bảo nghệ nhân có thu nhập ổn định.

Nhân sự: trong ba trăm thợ may, năm mươi người là trẻ mồ côi trưởng thành — được đào tạo nghề miễn phí, cung cấp nhà ở, và trả lương bằng thợ lành nghề. Ngọc cũng tuyển dụng ưu tiên phụ nữ đơn thân, nạn nhân bạo lực gia đình, và người khuyết tật.

Forbes Vietnam đưa Ngọc vào danh sách 30 Under 30 Việt Nam năm 2022. Fortune gọi NGỌC Fashion "the most ethical fashion brand in Southeast Asia."

Nhưng Ngọc không quan tâm danh hiệu. Cô quan tâm một thứ: sáng nào đến xưởng, cô cũng đi qua từng bàn may, chào từng thợ, hỏi có ai gặp khó khăn gì không. Và khi có thợ may mới — đặc biệt là trẻ mồ côi — cô tự tay đào tạo ngày đầu tiên, như cô Lương đã đào tạo cô ngày xưa.

"Em có biết tại sao chị tuyển em không?" Ngọc hỏi một thợ may mới, mười tám tuổi, mồ côi từ Quảng Ngãi.

"Dạ, không."

"Vì hai mươi năm trước, chị cũng như em. Không ai nhận chị. Nên chị mở xưởng — để không đứa trẻ nào phải nghe câu 'chúng tôi rất tiếc' chỉ vì nó không có gia đình."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...