Chương 10: Cố lão gia mất quyền
Sáng sớm, phòng họp trên lầu ba im như tờ khi Nhược Lam bước vào cùng một kiện hồ sơ dày nặng. Cố lão gia ngồi cuối bàn, tay vẫn run dù ông cố gắng giữ vẻ chỉ huy; những bức chân dung tổ tiên trên tường như đang nhìn chằm chằm. Cô đặt một chiếc USB, một bản in sao kê và một tờ di chúc có đóng dấu công chứng lên mặt bàn, ánh mắt lạnh lùng nhưng giọng nói của cô vẫn đều đặn: "Tôi sẽ kích hoạt điều khoản người kế nhiệm."
Luật sư của tập đoàn lật từng trang, tiếng giấy xào xạc là tiếng của phán quyết sắp đến. "Điều khoản 7.2 và 7.3 rõ ràng: khi có bằng chứng biển thủ hoặc thao túng tài khoản, quyền quản lý tạm thời chuyển cho người phối ngẫu có cổ phần lớn nhất," ông nói, tay chỉ vào sao kê ghi rõ lộ trình tiền chảy vào các công ty vỏ bọc do chính Cố lão gia lập. Nhược Lam không nóng vội, cô mở laptop, trình chiếu video lưu trữ ngân hàng, chữ ký giả và thời gian chuyển khoản; mắt mọi người dồn về phía lão gia khi viên giám đốc ngân hàng lên tiếng: "Chúng tôi đã đóng băng tất cả tài khoản do ông Cố kiểm soát và chuyển quyền quản lý theo di chúc cho bà Nhược Lam."
Tiếng sụp đổ không lớn, nhưng đủ để làm thay đổi cán cân quyền lực. Cố lão gia đứng bật dậy, gân cổ thổi, khẩu vị quyền lực biến thành tức giận vô vọng; Nhược Lam nhìn ông, không một chút thương hại. Ở góc phòng, Cố tổng vẫn im lặng, bàn tay anh siết chặt một phong bì; ánh mắt anh không ngừng nhìn cô — như một lời thách thức và một hứa hẹn, rằng sau khi quyền lực đổi chủ, một quyết định khác sẽ buộc họ phải đối mặt.