Chương 1: Đêm Trực Định Mệnh Tại Phòng Thí Nghiệm Khép Kín

Đèn huỳnh quang trong phòng thí nghiệm an toàn sinh học cấp 3 (BSL-3) của Tập đoàn Khánh An tỏa ra thứ ánh sáng xanh lạnh lẽo, hắt lên khuôn mặt đầy mệt mỏi của Nguyễn Đăng Khoa. Đồng hồ trên tường đã chỉ ba giờ sáng. Xung quanh anh, tiếng ro ro đều đặn của máy ly tâm siêu tốc và hệ thống màng lọc HEPA áp suất âm tạo nên một bầu không khí cô độc, tách biệt hoàn toàn với cơn mưa giông đang gầm rú ngoài đường phố Hà Nội.

Khoa dụi mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào màn hình máy tính hiển thị kết quả giải trình tự gen của chủng virus tả lợn châu Phi thế hệ mới. Đột nhiên, ngón tay anh đông cứng trên bàn phím. Trên biểu đồ sắc ký di truyền của lô vắc-xin KA-ASF24 – dự án chủ chốt mà Tập đoàn Khánh An chuẩn bị công bố rộng rãi để phục vụ cho đợt phát hành cổ phiếu lần đầu ra công chúng (IPO) trị giá hàng nghìn tỷ – xuất hiện một đột biến dị thường.

“Không thể nào... Vùng gen MGF505 đã bị xóa bỏ lại đang có dấu hiệu tự phục hồi trạng thái hoang dại,” Khoa lẩm bẩm, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Anh vội vã truy cập vào dữ liệu theo dõi lâm sàng của đàn heo thử nghiệm tại trại thực nghiệm Ba Vì. Những dòng thông số hiện lên đỏ rực như máu. Tỷ lệ kháng thể IgG tăng đột biến trong tuần thứ ba, nhưng ngay sau đó là sự sụt giảm nghiêm trọng lượng bạch cầu dòng lympho. Heo thử nghiệm bắt đầu có triệu chứng sốt cao không rõ nguyên nhân, xuất huyết dưới da bắp đùi và tai.

Điều này có nghĩa là chủng virus nhược độc trong vắc-xin không hề ổn định. Khi được tiêm vào cơ thể những con heo có hệ miễn dịch nền yếu hoặc đang chịu stress do thời tiết, virus nhược độc sẽ tái độc lực. Nó không còn là lá chắn bảo vệ nữa, mà sẽ biến thành một nguồn phát tán mầm bệnh dịch tả lợn châu Phi thể ẩn, có khả năng tàn phá toàn bộ các trang trại chăn nuôi chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ.

Khoa hít một hơi sâu, đôi tay run rẩy in toàn bộ báo cáo phân tích sinh học phân tử cùng dữ liệu lâm sàng thô. Anh biết rõ tầm quan trọng của lô vắc-xin này. Trịnh Thế Hùng - CEO của Khánh An - đã đổ hơn hai trăm tỷ đồng vào chiến dịch truyền thông, tung tin đồn về một “thần dược” cứu cánh cho ngành chăn nuôi Việt Nam nhằm đẩy định giá công ty lên mức một tỷ đô la trước ngày gõ búa tại sàn HOSE. Nhưng với tư cách là kỹ sư trưởng dự án, Khoa không thể nhắm mắt làm ngơ trước một quả bom nổ chậm có thể quét sạch sinh kế của hàng triệu hộ nông dân Việt Nam.

Đúng tám giờ sáng, cánh cửa văn phòng Chủ tịch Tập đoàn Khánh An mở toang. Khoa bước vào, đặt xấp tài liệu dày cộp lên chiếc bàn gỗ mun đen bóng loáng. Ngồi phía sau bàn là Trịnh Thế Hùng, một người đàn ông trung niên với mái tóc chải chuốt kỹ lưỡng và đôi mắt sắc lạnh đầy dã tâm. Cạnh ông ta là Trịnh Thế Nam - gã con trai cả kiêu ngạo, phó giám đốc điều hành vừa trở về từ nước ngoài, đang thản nhiên gác chân lên ghế da.

“Chú Khoa đấy à? Bản báo cáo đánh giá an toàn sinh học để nộp cho Cục Thú y và đoàn kiểm toán IPO đâu? Ký đóng dấu nhanh lên, mười giờ là chúng ta có buổi làm việc với đại diện quỹ đầu tư từ Singapore rồi,” Trịnh Thế Hùng nói, giọng điệu đầy thúc ép, không thèm ngẩng đầu lên.

Khoa đứng thẳng lưng, giọng nói trầm ổn nhưng vô cùng dứt khoát: “Thưa Chủ tịch, tôi không thể ký bản chứng nhận an toàn cho lô KA-ASF24. Kết quả giải trình tự gen đêm qua chứng minh chủng virus này có tỷ lệ tái độc lực lên tới mười lăm phần trăm trên thực địa. Nếu chúng ta phát hành rộng rãi, đây sẽ là một thảm họa hủy diệt ngành chăn nuôi.”

Không khí trong căn phòng lập tức đông cứng lại. Trịnh Thế Nam bật dậy, chiếc điện thoại Vertu mạ vàng trên tay hắn đập mạnh xuống bàn phát ra một tiếng “chát” chói tai. Gương mặt Nam co rúm lại, hai mắt trợn trừng sấn sổ về phía Khoa: “Mày nói cái gì? Không ký? Mày có biết Khánh An đã chi bao nhiêu tiền để dọn đường cho thương vụ IPO này không? Một thằng kỹ sư quèn ăn lương tháng ba mươi triệu như mày lấy tư cách gì mà đòi ngăn cản bánh xe của tập đoàn?”

Khoa nhìn thẳng vào mắt Nam, không hề nao núng: “Tôi lấy tư cách của người trực tiếp thiết kế chuỗi mã di truyền này. Khoa học không chấp nhận sự gian dối. Nếu các ông cố tình lấp liếm dữ liệu thô, tôi sẽ gửi báo cáo này thẳng lên Hội đồng Khoa học cấp Bộ.”

Trịnh Thế Hùng lúc này mới từ từ đứng dậy. Sắc mặt ông ta xám ngoét lại, những nếp nhăn quanh khóe mắt giật giật liên hồi dưới áp lực cực độ. Ông ta bước đến trước mặt Khoa, giọng nói trầm xuống đầy đe dọa: “Khoa à, cậu nên nhớ ai đã đưa cậu ra khỏi viện nghiên cứu nghèo nàn để cho cậu phòng lab hiện đại này. Đừng vì chút sĩ diện hão mà tự tay bẻ gãy chén cơm của mình. Ký đi, tôi sẽ chuyển thẳng vào tài khoản Vietcombank của cậu năm tỷ đồng kèm năm mươi vạn cổ phiếu ưu đãi ngay sau ngày niêm yết.”

Khoa khẽ cười nhạt, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ: “Năm tỷ của Chủ tịch lớn thật, nhưng nó không đủ mua lại lương tâm của một nhà nghiên cứu Việt Nam. Tôi nhắc lại: Lô vắc-xin này là thuốc độc. Tôi tuyệt đối không ký!”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...