Chương 6: Trước Giờ G – Phía Sau Ban Công Lộng Gió

Trận chiến tại trang trại Xuân Lộc kết thúc thắng lợi rực rỡ, mở đường cho sự lật kèo toàn diện của Nguyễn Đăng Khoa và Tập đoàn Vạn An. Tuy nhiên, trước khi chính thức kích hoạt đòn đánh quyết định tại buổi công bố IPO của Khánh An, Khoa và Lê Minh Anh có một khoảng lặng hiếm hoi tại trung tâm nghiên cứu vắc-xin công nghệ cao mới được hoàn thiện của Vạn An tại khu công nghệ cao Thủ Đức.

Đêm Sài Gòn lộng gió, ánh đèn từ những tòa nhà chọc trời hắt xuống mặt sông Sài Gòn lấp lánh như hàng triệu viên kim cương vụn. Khoa đứng một mình ngoài ban công tầng năm của khu nghiên cứu, tay cầm một tách cà phê ấm, mắt hướng về phía đường chân trời xa xăm. Những áp lực, nhục nhã và hiểm nguy suốt thời gian qua dường như tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng trong tâm hồn.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau. Lê Minh Anh bước ra, cô đã trút bỏ bộ vest công sở cứng nhắc thường ngày, thay vào đó là một chiếc váy lụa màu xanh ngọc giản dị nhưng vô cùng thanh lịch. Gương mặt sắc sảo của cô dưới ánh trăng trở nên mềm mại và tràn đầy vẻ nữ tính lý tính quyến rũ.

“Anh vẫn chưa ngủ sao, Khoa?” Minh Anh khẽ hỏi, bước đến đứng cạnh anh bên lan can ban công.

Khoa mỉm cười quay sang nhìn cô: “Nghĩ về chặng đường đã qua, tôi cảm thấy mọi thứ như một giấc mơ. Nếu không có sự tin tưởng và quyết đoán của cô, có lẽ bây giờ tôi vẫn là một kẻ thất nghiệp bị bôi nhọ trên các trang mạng xã hội bẩn.”

Minh Anh khẽ lắc đầu, đôi mắt phượng nhìn sâu vào mắt anh, giọng nói trầm lắng đầy chân thành: “Không, Khoa ạ. Là tôi phải cảm ơn anh mới đúng. Anh đã cứu Vạn An khỏi một cú lừa thế kỷ, cứu hàng triệu đàn heo của người nông dân Việt Nam. Anh biết không, trước khi gặp anh, tôi luôn tin rằng trong kinh doanh chỉ có những con số lạnh lùng, những điều khoản hợp đồng sòng phẳng và lợi nhuận tối đa. Tôi đã nghĩ nhà khoa học nào cũng có thể mua được bằng tiền.”

Cô khẽ thở dài, làn gió đêm làm bay nhẹ mái tóc thơm mùi hoa bưởi của cô: “Nhưng khi nhìn thấy anh sẵn sàng từ chối năm tỷ đồng và tương lai giàu sang ở Khánh An để bảo vệ sự thật khoa học, nhìn thấy anh không quản ngại hiểm nguy bước vào tâm dịch cứu đàn heo... tôi nhận ra trên đời này vẫn có những thứ giá trị hơn tiền bạc rất nhiều. Đó là danh dự, là y đức và lòng tự tôn dân tộc.”

Khoa đặt tách cà phê xuống lan can, xoay người đối diện với Minh Anh. Dưới ánh trăng dịu mát, khoảng cách giữa hai người như xích lại gần hơn. Anh nhìn sâu vào đôi mắt lấp lánh của cô, cảm nhận được nhịp đập thổn thức của trái tim cô sau lớp váy lụa mỏng.

“Minh Anh, cô biết tại sao tôi lại chọn hợp tác với cô không?” Khoa hỏi, giọng nói trầm ấm đầy cảm xúc.

Minh Anh khẽ chớp mắt, gương mặt hơi ửng hồng dưới ánh trăng: “Vì Vạn An có tiềm lực tài chính lớn sao?”

“Không chỉ có vậy,” Khoa lắc đầu, nụ cười tràn đầy sự ấm áp: “Vì cô là người phụ nữ lý tính nhất tôi từng gặp, nhưng đằng sau sự lý tính ấy lại là một tấm lòng vô cùng nhân hậu và yêu thương đất nước này. Cô từ chối đầu tư theo cảm xúc, bắt tôi phải vượt qua những đợt kiểm toán khắt khe nhất, nhưng một khi đã tin tưởng, cô sẵn sàng đứng ra gánh vác mọi bão tố pháp lý để bảo vệ công trình của tôi. Ở bên cô, tôi cảm thấy mình được tôn trọng không chỉ với tư cách là một nhà khoa học, mà còn là một con người.”

Minh Anh khẽ run nhẹ trước những lời tâm sự chân thành của Khoa. Cô từ từ đặt bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của mình lên bàn tay thô ráp đầy những vết chai sần vì hóa chất của anh. Khoa nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, cảm nhận được hơi ấm ngọt ngào truyền qua da thịt.

“Khoa à... hứa với em, sau khi trận chiến này kết thúc, chúng ta sẽ cùng nhau đưa vắc-xin Việt Nam đi khắp thế giới. Nhưng trước hết, chúng ta phải cùng nhau bước lên sân khấu ngày mai để bắt kẻ ác phải đền tội,” Minh Anh nói, xưng hô của cô đã chuyển sang “em” từ lúc nào đầy tự nhiên và ngọt ngào.

“Anh hứa,” Khoa siết chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm sắt đá dưới bầu trời đêm lộng gió.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...