Chương 2: Nhục Nhã Đuổi Đi Và Danh Sách Đen Của Giới Khoa Học

Lời từ chối đanh thép của Đăng Khoa như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tham vọng nghìn tỷ của cha con nhà họ Trịnh. Căn phòng chủ tịch trở nên ngột ngạt đến mức có thể nghe thấy cả tiếng thở dốc đầy giận dữ của Trịnh Thế Nam. Hắn bước giật lùi lại phía sau, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Khoa, sắc mặt chuyển từ đỏ gay sang xám ngoét không còn một giọt máu.

“Được! Rất tốt! Một thằng rác rưởi không biết nặng nhẹ!” Trịnh Thế Nam gầm lên, giọng lạc đi vì giận dữ. Hắn lập tức nhấn nút gọi bộ phận an ninh: “Bảo vệ đâu! Lên phòng chủ tịch ngay lập tức! Có kẻ đột nhập ăn cắp tài liệu tối mật của công ty!”

Chỉ chưa đầy hai phút sau, bốn nhân viên bảo vệ cao to, mặc đồng phục đen, mang theo công cụ hỗ trợ rầm rập xông vào phòng. Trịnh Thế Hùng đứng khoanh tay bên cửa sổ, quay lưng lại với Khoa, giọng nói lạnh lùng như băng đá: “Nguyễn Đăng Khoa, cậu bị sa thải ngay lập tức vì hành vi phá hoại tài sản công nghệ của tập đoàn và cố ý làm rò rỉ bí mật quốc gia. Tước bỏ mọi quyền truy cập vào phòng thí nghiệm, tịch thu toàn bộ thiết bị cá nhân.”

Trịnh Thế Nam bước tới, giật phắt chiếc thẻ nhân viên đeo trên cổ Khoa, bẻ đôi nó ra trước mặt anh rồi ném mảnh nhựa vỡ xuống sàn nhà. Hắn dùng giày da nghiến nát mảnh thẻ, mỉa mai cười lớn: “Mày nghĩ mày đi khỏi đây thì sẽ làm được gì? Tao sẽ gửi công văn đến toàn bộ các viện nghiên cứu, các doanh nghiệp dược và thú y trên cả nước. Để xem có ai dám nhận một thằng phản bội bị Khánh An đóng dấu đen hay không! Mày sẽ phải đi xin ăn trên cái đất Hà Nội này!”

Khoa lặng lẽ nhìn những mảnh thẻ vỡ dưới chân. Anh không hề sợ hãi, cũng không có bất kỳ hành động kháng cự nào khi hai gã bảo vệ thô bạo nắm chặt lấy bả vai anh, lôi xồng xộc anh qua hành lang dài của tòa nhà Khánh An Tower trước ánh mắt kinh ngạc và e dè của hàng trăm đồng nghiệp cũ. Ra đến sảnh lớn, họ thẳng tay đẩy anh ngã nhào ra nền đá hoa cương lạnh buốt dưới cơn mưa tầm tã.

Nước mưa xối xả dội vào mặt Khoa, lạnh buốt nhưng không lạnh bằng lòng người. Khoa đứng dậy, vuốt nước mưa trên mặt, quay đầu lại nhìn tòa nhà chọc trời tráng lệ của Khánh An. Anh siết chặt nắm tay, những ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu, tự nhủ: “Trịnh Thế Hùng, Trịnh Thế Nam. Các người nghĩ rằng chiếm được phòng thí nghiệm là chiếm được công nghệ sao? Các người sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo này dưới vành móng ngựa.”

Chưa dừng lại ở đó, đòn thù của nhà họ Trịnh ập đến vô cùng tàn độc và nhanh chóng. Ngay chiều hôm đó, khi Khoa đang trú chân tại một quán cà phê nhỏ ven đường để suy tính bước đi tiếp theo, điện thoại của anh vang lên tiếng chuông dồn dập. Tin nhắn từ ứng dụng Vietcombank hiện lên: “Tài khoản của quý khách tạm thời bị khóa theo yêu cầu của cơ quan điều tra phục vụ công tác xác minh vụ án lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.” Toàn bộ số tiền tiết kiệm tích cóp suốt sáu năm nghiên cứu của anh đã biến thành những con số vô hồn không thể sử dụng.

Cùng lúc đó, trên các trang báo điện tử và mạng xã hội lớn đồng loạt xuất hiện những bài viết bôi nhọ danh dự của anh với tiêu đề giật gân: “Kỹ sư trưởng dự án vắc-xin dịch tả lợn châu Phi bị sa thải vì hành vi đòi tiền chuộc bản quyền trái phép”, “Lộ diện kẻ đứng sau âm mưu phá hoại dự án công nghệ nông nghiệp quốc gia nghìn tỷ”. Những hình ảnh anh bị bảo vệ áp giải ra khỏi tòa nhà bị cắt ghép, bóp méo biến anh thành một kẻ tội đồ tham lam vô độ.

Khoa ngồi lặng người trong góc quán, sắc mặt anh tái đi dưới ánh sáng của màn hình điện thoại. Toàn bộ thế giới như sụp đổ dưới chân anh. Không tiền, không danh dự, bị toàn ngành quay lưng và bị phong tỏa mọi nẻo đường sống. Nhưng giữa đêm tối bao trùm ấy, đôi mắt Khoa vẫn sáng lên một tia sáng kiên định. Anh biết, thứ duy nhất họ không thể cướp đi chính là bộ não và cuốn nhật ký commit Git cá nhân được lưu trữ trên máy chủ ngoại bang được mã hóa ba lớp mà anh luôn mang theo bên mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...