Chương 1: Nắng Cháy Đông Tác Và Nhát Dao Phản Bội

Cái nắng tháng năm của dải đất miền Trung đổ xuống cảng cá Đông Tác như muốn thiêu cháy mọi thứ.

Hơi muối mặn chát quyện với mùi cá tanh nồng bốc lên từ những cầu cảng xi măng nóng ran dưới chân người.

Trần Hải Phong quỳ trên boong chiếc ghe gỗ mục nát dài chưa đầy sáu mét, đôi bàn tay thô ráp đầy những vết sẹo do dây thừng cứa đang cẩn thận gỡ từng mắt lưới xơ xác.

Đôi bàn tay này từng điều khiển những thiết bị kiểm nghiệm vi sinh hiện đại nhất của phòng thí nghiệm Đại học Nha Trang.

Đôi bàn tay từng được các giáo sư đầu ngành đánh giá là tương lai của ngành công nghệ sinh học biển miền Trung.

Giờ đây, nó đang ngâm trong làn nước biển váng dầu của cảng cá, lượm lặt những mảnh lồng tôm hùm rách nát còn sót lại sau đợt cưỡng chế bạo lực ngày hôm qua.

— Phong! Mày còn lỳ lợm ở đây làm gì?

— HTX đã tịch thu toàn bộ bãi nuôi của nhà mày rồi, cút đi cho rảnh mắt!

Giọng nói đầy vẻ cợt nhả vang lên từ phía cầu cảng số hai.

Hải Phong không ngẩng đầu.

Anh nhận ra giọng nói đó, giọng của Huỳnh Đông – con trai chủ nhiệm Hợp tác xã Thủy sản Đông Tác.

Đông bước xuống từ boong chiếc tàu cao tốc vỏ composite mới cứng trị giá hơn hai tỷ đồng.

Hắn mặc chiếc áo thun cá sấu đắt tiền, đeo kính râm Ray-Ban, hai tay đút túi quần jeans.

Đi sau hắn là ba gã tay chân đô con, mặt mũi bặm trợn, tay lăm lăm những cây sào tre bọc sắt.

Huỳnh Đông bước tới mép cầu cảng, nhìn xuống chiếc ghe mục của Phong với ánh mắt khinh bỉ tột cùng.

Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống mặt nước ngay cạnh mạn ghe của anh.

— Nhìn cái bộ dạng của mày kìa, thủ khoa ngành nuôi trồng thủy sản cơ đấy.

— Học cho lắm vào rồi cũng chỉ là thằng ăn cắp tôm giống bị người ta đuổi cổ.

— Cái vịnh Vũng Rô này từ nay đã thuộc quyền quản lý độc quyền của tập đoàn Khai Khoáng & Thủy Sản Hoàng Gia rồi.

— Loại dân nghèo rách mồng tơi như nhà mày không có tư cách cắm một cây cọc xuống bãi biển này nữa đâu.

Hải Phong siết chặt sợi dây thừng trong tay đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch.

Gân xanh trên cổ anh nổi lên cuồn cuộn dưới làn da sạm nắng.

Nhưng khuôn mặt anh vẫn điềm nhiên như mặt nước vịnh Vũng Rô lúc không có gió.

Anh nhớ lại ngày này ba năm trước, khi anh từ chối lời mời làm việc tại viện nghiên cứu ở Sài Gòn để mang công trình tảo đỏ sinh học về làm giàu cho quê hương Phú Yên.

Anh đã tin tưởng Huỳnh Đông, coi hắn là bạn chí cốt, chia sẻ toàn bộ công thức kích thích sinh trưởng tôm hùm bằng chế phẩm sinh học tự nhiên.

Để rồi đổi lại là gì?

Một nhát dao chí mạng sau lưng.

Đông cấu kết với cha hắn, dựng chuyện Hải Phong ăn cắp năm vạn con tôm hùm giống loại một của HTX Đông Tác để bán ra chợ đen.

Chúng làm giả biên bản bàn giao, mua chuộc kiểm toán viên độc lập và dùng áp lực để tước đoạt toàn bộ mười ô lồng nuôi tôm gia truyền của gia đình anh.

Cha anh – ông Trần Văn Hải, một lão ngư cả đời bám biển – đã bị nhóm tay chân của Huỳnh Đông xô ngã xuống biển khi cố gắng giữ lại lồng tôm hùm bông quý giá.

Hiện tại, ông đang nằm tại phòng hồi sức tích cực bệnh viện đa khoa tỉnh Phú Yên với chấn thương cột sống nghiêm trọng và chi phí điều trị mỗi ngày lên tới hàng chục triệu đồng.

— Huỳnh Đông, nhân quả thường đến muộn, nhưng nó rất sòng phẳng, — Hải Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao cạo nhìn thẳng vào Đông.

Đông giật mình lùi lại nửa bước trước ánh mắt đó, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ nghênh ngang.

Hắn cười lớn, tiếng cười vang lên đầy vẻ đắc ý giữa cảng cá.

— Nhân quả? Mày nói chuyện nhân quả với tao sao?

— Ở cái đất Phú Yên này, tiền của nhà tao là nhân quả!

— Mày nhìn xem, mười ô lồng của nhà mày giờ đã được sang tên cho tao rồi.

— Hơn năm ngàn con tôm hùm bông chuẩn bị thu hoạch của nhà mày sẽ giúp tao mua thêm một chiếc xe bán tải Ford Raptor nữa đấy!

Một gã tay chân bước lên, dùng cây sào tre chọc mạnh vào mạn ghe của Hải Phong làm chiếc ghe chao đảo dữ dội.

— Thằng rác rưởi, cút mau đi không tụi tao đập nát chiếc ghe này bây giờ!

Hải Phong khẽ thu lưới lại, đặt gọn vào góc ghe.

Anh nhẹ nhàng khởi động chiếc động cơ diesel cũ kỹ.

Tiếng máy nổ xình xịch vang lên đầy nhọc nhằn, khói đen phả ra khét lẹt.

Chiếc ghe từ từ rời bến, hướng về phía thung lũng đá ngầm hoang vắng dưới chân đèo Cả.

Huỳnh Đông đứng trên cầu cảng nhìn theo, nhếch mép cười khinh bỉ.

Hắn không hề hay biết rằng, dưới đáy những lồng tôm hùm hắn vừa cướp của gia đình Hải Phong, một thảm họa kinh hoàng đang âm thầm diễn ra.

Hải Phong đã phát hiện ra các chỉ số vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus – tác nhân gây ra bệnh sữa cực kỳ nguy hiểm trên tôm hùm – đang tăng vọt gấp mười lần mức an toàn tại các bãi nuôi của HTX Đông Tác.

Sự ô nhiễm nguồn nước do hoạt động xả thải không qua xử lý của dự án khai khoáng phía thượng nguồn vịnh Vũng Rô đã châm ngòi cho đợt dịch bệnh tàn khốc này.

Nếu không có chất chiết xuất từ loại tảo đỏ đặc hữu được Hải Phong nuôi trồng bằng công thức sinh học độc quyền, toàn bộ tôm hùm trong vịnh sẽ chết sạch chỉ trong vòng mười ngày tới.

Huỳnh Đông tưởng rằng hắn đã cướp được một mỏ vàng trị giá hàng tỷ đồng.

Nhưng thực chất, hắn chỉ vừa mới ôm vào lòng một quả bom hẹn giờ sinh học tàn khốc nhất lịch sử nuôi trồng thủy sản Phú Yên.

Và ngòi nổ của quả bom đó đang nằm gọn trong bộ não thiên tài của Trần Hải Phong.

Chiếc ghe mục nát rẽ sóng đi sâu vào vùng biển động dưới chân núi đá đèo Cả.

Hải Phong đưa tay chạm vào vết sẹo dài trên mu bàn tay phải – kỷ niệm từ lần giằng co lồng tôm với bọn côn đồ.

Đôi mắt anh phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang nhuộm dần cả vùng vịnh Vũng Rô hùng vĩ.

Cuộc chiến giành lại đại dương nghìn tỷ chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...