Chương 3: Tiến Sĩ Thủy Sản Và Chiếc Phao Cứu Sinh Bất Ngờ
Không gian xung quanh rặng đá ngầm Đèo Cả dường như ngưng đọng trước sự kinh ngạc của Lê Thị Ngọc Diệp.
Nữ tiến sĩ hải dương học nhìn chăm chằm vào màn hình chiếc máy đo chất lượng nước YSI đang hiển thị con số không tưởng.
Độ trong suốt của nước đạt mức tuyệt đối, lượng oxy hòa tan đạt 8.5 mg/L, và đặc biệt là mật độ vi khuẩn Vibrio parahaemolyticus hoàn toàn bằng không.
Đây là điều không thể xảy ra ở một vùng biển hở, nhất là khi vịnh Vũng Rô ngoài kia đang bị ô nhiễm nghiêm trọng.
Cô ngước đầu lên, ánh mắt sắc bén xoáy sâu vào gương mặt điềm tĩnh của Trần Hải Phong.
— Anh thực sự là ai?
— Một ngư dân bình thường không thể nào tạo ra được vùng vi khí hậu nước hoàn hảo như thế này giữa bão táp Đèo Cả.
Hải Phong khẽ mỉm cười, đôi bàn tay thô ráp của anh nhẹ nhàng cuộn lại sợi dây neo ghe.
— Tôi đã nói rồi, tôi chỉ là một ngư dân nghèo đi vớt rong biển kiếm sống qua ngày.
— Còn nước ở đây trong sạch là do mạch nước ngầm từ núi đá vôi chảy ra thôi, có gì lạ đâu.
Ngọc Diệp lắc đầu quyết liệt, mái tóc đuôi ngựa khẽ lay động theo từng cử động của cô.
— Anh đừng lừa tôi, tôi tốt nghiệp tiến sĩ ngành sinh học biển tại Đại học Tokyo.
— Tôi thừa biết mạch nước ngọt ngầm từ vách núi đá vôi không bao giờ có thể tiêu diệt được bào tử vi khuẩn gây bệnh sữa trên tôm hùm.
— Chỉ có một chất kháng sinh sinh học cực mạnh mới có thể quét sạch vi khuẩn trong dòng hải lưu chảy xiết như thế này.
Cô bước sát lại mép cano tuần tra, cúi người nhìn xuống dòng nước xanh ngắt dưới mạn ghe mục của Phong.
Dưới ánh nắng xiên khoai của buổi chiều tà, cô phát hiện ra những dải thảm tảo đỏ óng ánh đang bám chặt vào vách đá ngầm.
Chúng liên tục co bóp nhịp nhàng, tiết ra những vệt chất lỏng màu hồng nhạt hòa tan nhanh chóng vào dòng nước.
— Đây là... tảo đỏ đặc hữu Rhodophyta đột biến?
— Trời đất ơi, loài tảo này chỉ tồn tại trong các rãnh đại dương sâu hàng trăm mét ở vùng biển phía Nam Nhật Bản.
— Làm sao anh có thể cấy ghép và nuôi sống chúng ở độ sâu chưa đầy mười mét tại Phú Yên?
Giọng nói của Ngọc Diệp run rẩy vì phấn khích tột độ, đôi mắt phượng sáng ngời sau gọng kính cận.
Hải Phong nhìn cô gái trẻ tuổi đầy nhiệt huyết trước mặt, trong lòng khẽ dâng lên một sự tôn trọng.
Ít ra, cô không giống như những kẻ tham lam ở Hợp tác xã Đông Tác chỉ biết đến tiền.
— Cô tiến sĩ quả là có nhãn lực rất tốt, — Phong từ tốn nói, giọng trầm ấm phản phất hơi thở của gió biển.
— Đúng vậy, đó là chế phẩm tảo đỏ sinh học do tôi lai tạo để làm sạch nguồn nước nuôi tôm.
— Nếu không có nó, mười con tôm hùm giống đột biến F3 dưới lòng ghe này đã chết từ lâu rồi.
Ngọc Diệp giật mình khi nghe nhắc đến tôm giống đột biến F3.
Cô lập tức bước sang boong chiếc ghe gỗ của Hải Phong, bất chấp sự nguy hiểm của sóng biển dập dềnh.
Khi Phong mở nắp chiếc thùng giữ nhiệt composite, Ngọc Diệp hoàn toàn bị hút hồn bởi vẻ đẹp kỳ vĩ của mười con tôm hùm.
Lớp vỏ giáp của chúng óng ánh sắc vàng kim rực rỡ, phối hợp với những đường vân màu xanh ngọc bích chạy dọc sống lưng.
Chúng vô cùng khỏe mạnh, râu dài vẫy chào liên tục, các đôi chân bò di chuyển nhanh nhẹn trong làn nước mát.
— Đây chính là công trình tôm hùm giáp vàng siêu kháng bệnh của Đại học Nha Trang!
— Tôi đã đọc báo cáo nghiên cứu bị niêm phong cách đây ba năm.
— Tác giả của công trình thiên tài đó là... Trần Hải Phong!
— Anh... anh chính là thủ khoa huyền thoại Trần Hải Phong bị vu oan đuổi học sao?
Ngọc Diệp ôm lấy hai bên má, miệng há hốc nhìn Phong bằng ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự xúc động sâu sắc.
Hải Phong im lặng, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra khơi xa, nơi những con sóng bạc đầu đang vỗ vào vách đá Đèo Cả.
Vết thương lòng ba năm trước một lần nữa bị chạm vào, nhưng anh không còn cảm thấy đau đớn nữa.
— Chuyện cũ đã qua rồi, hiện tại tôi chỉ muốn bám biển nuôi tôm để chữa bệnh cho cha thôi, — Phong khẽ thở dài.
Ngọc Diệp siết chặt hai nắm tay, đôi mắt phượng ngập tràn sự kiên định.
— Hải Phong, anh có biết vịnh Vũng Rô đang đối mặt với thảm họa diệt vong không?
— Dịch bệnh sữa và đen mang diện rộng đang bùng phát dữ dội tại các bãi nuôi của HTX Đông Tác.
— Hơn năm vạn con tôm hùm bông chuẩn bị thu hoạch của bà con ngư dân đang chết dần chết mòn mỗi ngày.
— Cha con Huỳnh Thiết và Huỳnh Đông đang cố tình giấu nhẹm thông tin để ép giá thu mua của bà con xuống còn một phần mười.
— Chúng muốn đẩy hàng trăm hộ ngư dân vào cảnh nợ nần chồng chất để thâu tóm toàn bộ diện tích mặt nước vịnh.
Hải Phong nhíu mày, gân xanh trên trán khẽ giật mạnh.
Anh đã dự đoán trước được đợt dịch bệnh này do ô nhiễm nguồn nước, nhưng không ngờ cha con Huỳnh Thiết lại độc ác đến mức dùng nó làm công cụ cướp đoạt tài sản của ngư dân.
— Bà con ngư dân ở cảng Đông Tác cả đời lam lũ bám biển, họ không có tội tình gì cả, — Ngọc Diệp khẩn khoản nói, giọng cô run lên vì nghẹn ngào.
— Tôi đã cố gắng đề xuất các phương án xử lý hóa học nhưng đều vô dụng trước độc lực của vi khuẩn Vibrio.
— Hải Phong, tôi xin anh, hãy dùng công thức tảo đỏ của anh để cứu lấy vịnh Vũng Rô.
— Tôi hứa với danh dự của một Phó Giám đốc Sở NN&PTNT, tôi sẽ dùng toàn bộ sức ảnh hưởng của mình để minh oan cho anh.
— Tôi sẽ bắt cha con Huỳnh Thiết phải trả lại mười ô lồng nuôi tôm và đền bù mọi thiệt hại cho gia đình anh.
Hải Phong nhìn vào đôi mắt trong sáng, đầy tinh thần trách nhiệm của Ngọc Diệp.
Anh biết cô không nói dối, và cô thực sự muốn cứu giúp bà con nghèo.
— Tôi có thể giúp đỡ bà con ngư dân nghèo, nhưng tôi tuyệt đối không giúp đỡ những kẻ gian ác ở ban quản trị HTX, — Phong lạnh lùng đáp.
— Được, chỉ cần anh đồng ý giúp ngư dân, tôi sẽ lo liệu phần còn lại! — Ngọc Diệp reo lên đầy mừng rỡ.
— Tôi sẽ lập tức phê duyệt một dự án thử nghiệm sinh học đặc biệt dưới chân Đèo Cả này.
— Nơi này sẽ là tổng hành dinh của chúng ta, nằm ngoài tầm kiểm soát của cha con Huỳnh Thiết.
Hoàng hôn đỏ rực như lửa đang buông xuống trên vịnh Vũng Rô, nhuộm đỏ cả làn nước biển trong vắt dưới chân họ.
Trần Hải Phong đứng trên chiếc ghe mục nát, nhưng trong mắt anh lúc này là ánh sáng của một vị vua sắp trở lại ngai vàng.
Cuộc phản công cứu lấy đại dương nghìn tỷ Phú Yên chính thức bắt đầu từ rặng đá ngầm Đèo Cả này.