Chương 5: Đợt Ép Giá Trắng Trợn Của Thương Lái Gian Ác

Sự hồi phục thần kỳ của những ô lồng tôm hùm nhà lão Sáu Đời nhanh chóng lan truyền khắp các hang cùng ngõ hẻm cảng Đông Tác.

Những ngư dân nghèo đang đứng trước bờ vực phá sản lập tức nhìn thấy một tia hy vọng mong manh giữa cơn giông bão.

Dưới sự kết nối bí mật của lão Sáu, từng nhóm ngư dân đã âm thầm chèo ghe tìm đến bãi đá ngầm Đèo Cả trong đêm tối.

Họ mang theo những mẫu nước đục ngầu và những con tôm bệnh sữa yếu ớt để cầu cứu Trần Hải Phong.

Không phân biệt giàu nghèo, Hải Phong tận tình hướng dẫn bà con cách xử lý nguồn nước và cung cấp miễn phí dung dịch tảo đỏ đặc hiệu.

Chỉ trong vòng năm ngày ngắn ngủi, hơn ba mươi hộ ngư dân nghèo tại Vũng Rô đã được cứu sống ngoạn mục.

Hàng vạn con tôm hùm bông khỏe mạnh trở lại, lớp vỏ giáp xanh bóng lấp lánh dưới làn nước trong vắt.

Tuy nhiên, sự việc này không thể qua nổi đôi mắt cú vọ của cha con Huỳnh Thiết và Huỳnh Đông.

Chúng vô cùng kinh ngạc khi thấy tôm hùm của bà con nghèo vẫn sinh trưởng phát triển tốt, trong khi các ô lồng của HTX lại chết trắng băng.

Sau hai ngày cho tay chân rình rập, Huỳnh Đông đã phát hiện ra bí mật của bãi đá ngầm Đèo Cả.

Hắn vô cùng tức giận khi biết kẻ bị hắn đuổi cổ – Trần Hải Phong – đang là vị cứu tinh của cả vịnh Vũng Rô.

— Thằng rác rưởi đó làm sao có thể có công nghệ mạnh mẽ như vậy? — Huỳnh Đông đập phá đồ đạc trong phòng làm việc của HTX.

Huỳnh Thiết – gã chủ nhiệm HTX mưu mô với mái tóc bạc nửa đầu – khẽ nhấp một ngụm trà đặc, đôi mắt nheo lại đầy gian trá.

— Nó cứu được tôm hùm thì đã sao?

— Ở cái vịnh Vũng Rô này, HTX Đông Tác và Tập đoàn Hoàng Gia là đơn vị duy nhất có giấy phép thu mua và xuất khẩu.

— Không có con dấu của tao, không một thương lái hay tàu thu mua nào dám cập cảng Đông Tác để chở tôm đi bán.

— Để tao xem chúng nó cứu tôm sống lại rồi bán cho ai!

Ngay ngày hôm sau, HTX Đông Tác phối hợp với Tập đoàn Hoàng Gia ban hành một thông báo khẩn cấp chấn động.

Chúng viện lý do dịch bệnh sữa để áp đặt lệnh phong tỏa thương mại toàn bộ khu vực vịnh Vũng Rô.

Tất cả các thương lái tự do từ Nha Trang, Bình Định hay Sài Gòn đều bị lực lượng kiểm soát của HTX ngăn cản không cho tiếp cận bãi nuôi.

Đồng thời, chúng công bố mức giá thu mua tôm hùm bông chuẩn bị thu hoạch cực kỳ tàn nhẫn.

Mức giá bị ép xuống chỉ còn một trăm năm mươi ngàn đồng một kg, bằng đúng một phần mười so với giá trị thị trường thực tế.

Đây là một nhát dao chí mạng găm thẳng vào tim hàng trăm hộ ngư dân nghèo Phú Yên.

Nếu đồng ý bán với mức giá rác rưởi này, họ sẽ không đủ tiền trả chi phí thức ăn cho tôm, chứ đừng nói đến việc trả nợ ngân hàng.

Còn nếu không bán, tôm hùm bông quá lứa sẽ tự động suy giảm chất lượng thịt và chết dần trong ô lồng chật hẹp.

Chiều hôm đó, Huỳnh Đông dẫn theo một đoàn cano cao tốc chở hơn mười gã côn đồ mặt mày bặm trợn lao thẳng vào trạm thử nghiệm Đèo Cả.

Đi cùng hắn là Trần Đại Nam – Giám đốc phát triển vùng nuôi của Tập đoàn Khai Khoáng & Thủy Sản Hoàng Gia.

Nam mặc bộ vest xám đắt tiền, đeo kính cận vàng, phong thái trịch thượng của một kẻ nắm giữ dòng tiền nghìn tỷ.

Chúng bước lên bãi cát, bao vây lấy chiếc ghe mục nát và căn lều tạm của Hải Phong.

— Trần Hải Phong! Mày nhìn xem đây là cái gì? — Huỳnh Đông ném xấp thông báo phong tỏa bãi nuôi xuống đất trước chân anh.

— Mày cứu tôm của lũ dân nghèo đó sống lại thì có ích gì chứ?

— Hiện tại mức giá thu mua là do HTX quyết định, mười lăm ngàn một kg tôm giống đột biến của mày cũng chỉ là rác thải thôi!

Trần Đại Nam bước lên một bước, nhìn Hải Phong với ánh mắt của kẻ ban ơn.

— Cậu Phong, tôi biết cậu là người có tài năng sinh học xuất sắc.

— Tập đoàn Hoàng Gia sẵn sàng mua lại công thức tảo đỏ của cậu với giá hai trăm triệu đồng.

— Đồng thời, chúng tôi sẽ nhận cậu vào làm nhân viên kỹ thuật thử việc với mức lương mười triệu một tháng.

— Đổi lại, cậu phải bàn giao toàn bộ mười con tôm hùm giáp vàng F3 kia và ký cam kết không bao giờ tự ý nuôi tôm ở Phú Yên nữa.

— Đây là lối thoát duy nhất của cậu, đừng để chúng tôi phải dùng đến biện pháp mạnh hơn.

Hải Phong thản nhiên nhặt tờ thông báo dưới đất lên, khẽ phủi đi những hạt cát bám trên mặt giấy.

Anh nhìn thẳng vào khuôn mặt kiêu ngạo của Trần Đại Nam và Huỳnh Đông, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.

— Hai trăm triệu cho một công trình thay đổi tương lai đại dương sao?

— Sự tham lam của các người thực sự đã làm lu mờ đi trí tuệ của mình rồi.

— Hãy mang xấp giấy lộn này về đi, vì chỉ trong vòng ba ngày tới, cha con các người sẽ phải quỳ xuống bãi cát này để cầu xin tôi cứu mạng.

Huỳnh Đông tức giận gầm lên, định ra hiệu cho đám tay chân lao vào đập phá lồng tôm.

Nhưng đúng lúc đó, Lê Thị Ngọc Diệp bước ra khỏi vách đá ngầm, trên tay cầm chiếc điện thoại đang hiển thị cuộc gọi ghi âm kết nối trực tiếp với thanh tra tỉnh.

— Huỳnh Đông! Anh dám đụng vào tài sản của dự án cấp tỉnh thử xem? — Ngọc Diệp hét lên đầy uy nghiêm.

Đám côn đồ khựng lại trước sự xuất hiện của nữ Phó Giám đốc Sở đầy quyền lực.

Trần Đại Nam nhướng mày nhìn Ngọc Diệp, rồi quay sang Hải Phong với ánh mắt lạnh lẽo.

— Được, để tôi xem các người cứng đầu được bao lâu khi không bán được một con tôm nào ra thị trường!

Đoàn cano cao tốc gầm rú rẽ sóng rời đi, để lại vùng vịnh Vũng Rô chìm dần vào bóng tối của hoàng hôn.

Hải Phong siết chặt tờ giấy thông báo trong tay, đôi mắt anh rực sáng lên một kế hoạch thương chiến tàn khốc.

Đối thủ tưởng rằng họ đã chặn đứng con đường sống của anh, nhưng thực ra, họ chỉ vừa mới bước chân vào cái bẫy giăng sẵn dưới đáy đại dương.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...