Chương 1: Người Ngồi Cuối Lớp

Sáng thứ Hai đầu tháng Mười, sương mù Hà Nội phủ dày trên mặt Hồ Tây như một tấm vải trắng chưa kịp dệt xong.

Đinh Tuấn Anh đến giảng đường B3 của Đại học Kỹ thuật Hà Ngoại lúc bảy giờ bốn mươi lăm, hai mươi phút trước giờ học.

Anh chọn chỗ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, cạnh cửa sổ nhìn ra sân sau trồng toàn cây bàng già.

Chiếc ba lô vải bạt anh đặt xuống sàn gạch hoa cũ kỹ, không khác gì những chiếc ba lô của sinh viên năm nhất vây quanh anh.

Nhưng trong ba lô đó có một chiếc ổ cứng SSD 2TB chứa toàn bộ mười năm nghiên cứu của đời anh — bản gốc thuật toán PMDO với đầy đủ metadata timestamp từ máy chủ Leibniz Supercomputing Centre tại Garching, Bavaria.

Tuấn Anh năm nay ba mươi sáu tuổi.

Anh vừa từ Munich trở về sau khi hoàn thành hợp đồng tư vấn cuối cùng cho Siemens AG, trong túi áo là quyết định xin đăng ký học bổ sung một số tín chỉ thiếu để hoàn tất bằng tiến sĩ trong nước — một thủ tục hành chính bình thường theo quy định của Bộ Giáo dục.

Anh không nói với ai về quá khứ của mình.

Không phải vì xấu hổ.

Mà vì anh đang quan sát.

Cụ thể, anh đang quan sát Giáo sư Lê Hữu Phước — người sắp bước vào lớp này và giảng về một thuật toán mà người đàn ông ngồi cuối lớp chính là tác giả thực sự.

Lê Hữu Phước bước vào lúc tám giờ kém năm, tay cầm tập tài liệu dày và chiếc bút laser đỏ.

Ông ta năm mươi ba tuổi, đeo kính gọng vàng, mặc vest xám nhạt kiểu Hàn Quốc — loại vest mà ông thường mặc mỗi khi xuất hiện trên báo chí hay tại các hội thảo quốc tế với tư cách là tác giả của "Thuật toán PMDO phiên bản Việt."

Phiên bản mà ông đã nộp lên Cục Sở hữu trí tuệ Việt Nam vào năm ngoái, đúng hai tuần sau khi bài báo của Tuấn Anh trên Journal of Computational Mechanics bị lấy xuống vì "tranh chấp tác quyền nội bộ" — một cái cớ do chính Phước dựng lên thông qua mối quan hệ với ban biên tập.

Tuấn Anh không có bằng chứng nào vào thời điểm đó.

Nhưng bây giờ, anh có.

"Hôm nay chúng ta tiếp tục với phần ứng dụng của PMDO trong hệ thống robot phẫu thuật," Phước bắt đầu bài giảng bằng giọng đều đều, tự tin của người đã đứng trên bục này hai mươi năm.

Anh ta chiếu slide đầu tiên lên màn hình.

Tuấn Anh nhìn slide, nhíu mày.

Có một lỗi trong phương trình đạo hàm riêng ở trang thứ ba — lỗi mà chính anh đã phát hiện và sửa trong phiên bản 4.7 của code, vào lúc hai giờ sáng ngày mười bảy tháng Ba năm 2019, trong căn phòng trọ tại Schwabing-West, Munich.

Nhưng Phước đang giảng với lỗi đó như thể nó là chuẩn.

Chứng tỏ hắn chưa bao giờ thực sự hiểu cái thuật toán mà hắn tuyên bố là của mình.

Tuấn Anh giơ tay.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...