Chương 2: Bị Đuổi Ra Khỏi Lớp
"Thưa Giáo sư, phương trình ở slide 3 có lỗi ở số hạng thứ tư."
Giọng Tuấn Anh bình thản, không hề có chút khiêu khích.
Phước dừng lại, nhìn xuống hàng ghế cuối.
Một thoáng gì đó lướt qua mắt ông — không phải bối rối, mà là tức giận bị che giấu vội.
"Sinh viên mới à?" Phước hỏi bằng giọng lạnh.
"Vâng, em đăng ký học bổ sung kỳ này."
"Anh học năm mấy?"
"Em... không còn trẻ, thưa Giáo sư." Tuấn Anh trả lời nhẹ nhàng, không giải thích thêm.
Tiếng cười khúc khích rải rác trong giảng đường.
"Thì anh nói xem lỗi ở đâu?" Phước không giấu được sắc lạnh trong giọng nói.
"Số hạng ∂²q/∂t² trong phương trình chuyển động bị thiếu hệ số giảm chấn η khi hệ thống chịu tải không đều giữa các khâu động học." Tuấn Anh nói đúng một câu, rõ ràng, không dài dòng. "Điều đó khiến mô phỏng robot phẫu thuật sai lệch đến 3,7% trong điều kiện tốc độ cao — đủ lớn để gây tai nạn y tế nếu áp dụng thực tế."
Giảng đường im lặng.
Phước đỏ mặt.
Không phải vì xấu hổ.
Mà vì ông nhận ra kẻ đang ngồi cuối lớp này biết nhiều hơn ông ta quá nhiều.
"Ra khỏi lớp học." Phước chỉ tay ra cửa, giọng thấp và sắc. "Anh không đủ tư cách ngồi trong lớp tôi với thái độ như vậy."
"Tôi chỉ chỉ ra lỗi kỹ thuật, thưa Giáo sư."
"Ra ngoài. Ngay bây giờ."
Tuấn Anh đứng dậy, khoác ba lô lên vai.
Anh đi ra cửa không vội vàng, không cúi đầu.
Khi bước qua ngưỡng cửa giảng đường, anh nghe thấy tiếng Phước nói với cả lớp: "Loại sinh viên dốt mà hay cãi, học bao nhiêu cũng không vào."
Tuấn Anh không quay lại.
Anh rút điện thoại, mở ứng dụng ghi âm đã chạy từ lúc bước vào lớp, kiểm tra chất lượng file.
Rõ ràng, đủ nghe.
Anh bước ra sân trường, ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc bàng, mở laptop và gửi một email ngắn cho Tiến sĩ Ngô Bảo Châu — người anh đã liên hệ từ ba tháng trước, người đang chờ đợi tin tức từ Hà Nội.
Email chỉ có ba chữ: "Bước 1 xong."