Chương 4: Đêm Trước Phán Quyết

Hà Nội vào đêm cuối tháng Mười có cái lạnh của đợt gió mùa đông bắc đầu tiên trong năm — loại lạnh ngấm qua vải áo len mỏng và đọng lại ở đầu ngón tay.

Tuấn Anh ngồi trong căn phòng trọ thuê theo tháng ở ngõ Văn Chương, quận Đống Đa — phòng mười hai mét vuông, giường gỗ cũ, một cái bàn học và chiếc laptop anh mang về từ Munich.

Điện thoại anh đổ chuông lúc mười một giờ đêm.

Số lạ.

Anh nghe máy.

"Anh Tuấn Anh?" Giọng phụ nữ, trầm và chắc. "Tôi là Trần Lan Anh, phóng viên điều tra của VietnamFinance. Tôi đang viết bài về gói thầu robot phẫu thuật 120 tỷ và có một số tài liệu muốn xác minh với anh."

Tuấn Anh không ngạc nhiên.

Anh đã dự đoán điều này từ khi Hương Giang gửi hồ sơ phản đối.

Trong thế giới học thuật và đấu thầu Việt Nam, tin tức loại này lan nhanh hơn bất cứ thuật toán nào anh từng viết.

"Chị có thể gặp tôi sáng mai tại quán cà phê Cộng ở đường Triệu Việt Vương không?" anh hỏi. "Tám giờ."

Trần Lan Anh đến lúc tám giờ kém năm, đội mũ len xanh, cầm máy tính bảng và chiếc bút bi cũ mèm.

Cô đặt xuống bàn một tập ảnh chụp màn hình — email trao đổi nội bộ giữa Phước và một thành viên ban biên tập của Journal of Computational Mechanics, yêu cầu rút bài báo của Tuấn Anh với lý do "vi phạm quy tắc đạo đức nghiên cứu" — cáo buộc hoàn toàn bịa đặt.

"Người gửi cho tôi tài liệu này là ai đó trong trường anh." Lan Anh nói thẳng. "Họ không muốn tiết lộ danh tính."

"Tôi hiểu." Tuấn Anh nhìn tập ảnh. "Chị có thể đăng không?"

"Nếu anh xác nhận tính xác thực."

"Tôi xác nhận." Anh gật đầu. "Và tôi có thể cung cấp thêm bằng chứng mạnh hơn — bản gốc email từ phía Munich, được ký số bởi bộ phận pháp lý của Đại học Kỹ thuật Munich."

Lan Anh nhìn anh một lúc.

"Anh đã chuẩn bị chuyện này bao lâu rồi?"

"Mười tháng." Tuấn Anh nhấc tách cà phê lên. "Từ khi tôi biết hắn dùng tên tôi để đăng ký thầu."

Cô nhà báo ghi chú gì đó, sau đó nhìn lên.

"Tại sao anh không kiện ngay từ đầu?"

Tuấn Anh đặt tách xuống.

"Vì kiện sớm chỉ được bồi thường." Anh trả lời chậm, rõ từng chữ. "Tôi muốn hắn mất tất cả — danh tiếng, chức vụ, và khoản tiền thầu mà hắn định dùng tên tôi để kiếm. Muốn vậy phải đợi đến khi hắn đã dùng công trình của tôi xong, đã ký tên vào đủ chỗ, đã nói đủ điều trước đủ người."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...