Chương 1: Người Thuyền Trưởng Không Tên

Cảng Hải Bình nằm ở cuối con đường nhựa đã bong tróc phía nam thị xã Đồ Sơn, Hải Phòng — nơi mùi muối biển lẫn dầu máy và cá ươn quyện thành thứ mùi riêng biệt mà người làm biển lâu năm gọi là "mùi của tiền."

Nguyễn Hải Long cập cảng lúc bốn giờ sáng, kéo theo khoang cá đầy mực và tôm hùm — ba trăm ba mươi kilogram, chuyến ra khơi ba ngày hai đêm.

Anh năm nay bốn mươi hai tuổi, da sạm nắng và biển, đôi tay thô dày của người quen kéo lưới từ thời thanh niên.

Ít nhất là nhìn bề ngoài thì vậy.

Thực ra, đôi tay đó thường xuyên ký những hợp đồng hàng hải trị giá hàng trăm triệu đô la Mỹ hơn là kéo lưới.

Đào Văn Tín — nhân viên cân hàng của tập dịch vụ cảng Đại Nghĩa — đứng chờ trên bến với cuốn sổ và bộ mặt thờ ơ của người đã chờ quá lâu.

"Mực hôm nay giá mười bảy nghìn đồng một ký." Tín đọc không nhìn lên.

"Hôm qua giá hai mươi mốt." Long trả lời bình thản.

"Hôm nay khác. Cung quá nhiều."

"Tôi thấy bến cạnh bán hai mươi mốt."

"Bến cạnh không phải việc của tôi." Tín đóng sổ lại. "Anh muốn bán thì ký vào đây, không thì tự tìm đầu ra khác. Mà tôi nói trước, tàu anh đang nợ tiền bến ba tháng, anh dời tàu đi bến khác tôi tính lãi quá hạn đủ điều khoản."

Long nhìn tờ giấy tính toán Tín đưa.

Điều khoản nợ bến phí được ghi bằng mực đỏ — một thứ hợp đồng miệng được "chuyển hóa thành văn bản" sau ba tháng, với lãi suất hai mươi bốn phần trăm mỗi năm, được làm tròn thành tiền mặt theo cách mà không ngân hàng nào chấp nhận nhưng người vay không có lựa chọn khác.

Long ký tên vào biên nhận bán hàng với giá mười bảy nghìn.

Tín nhìn chữ ký, cau mày.

Chữ ký này... không giống chữ ký của người ít học.

Nhưng anh ta không nói gì, cầm tờ giấy đi vào.

Long đứng nhìn theo, rút điện thoại gửi ảnh chụp tờ biên nhận cho Trịnh Minh Anh kèm ba chữ: "File 47. Lưu lại."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...