Chương 10: Sự trả giá bên bờ cát vàng
Cơn bão truyền thông lập tức đổi chiều một cách tàn khốc. Lâm Thế Vinh đứng đờ đẫn giữa khán phòng rộng lớn, đôi tai gã ù đi trước những tiếng chất vấn đồn dập của các phóng viên báo chí và ánh đèn flash chớp liên tục vào mặt. Đôi chân gã bủn rủn, không còn một chút sức lực nào để nâng đỡ cơ thể béo ú đắt tiền của mình nữa.
Show, don't tell: *Đầu gối của Lâm Thế Vinh quỵ sụp xuống thảm đỏ sang trọng như một cây chuối đổ sau bão. Sắc mặt gã xám ngoét không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh tuôn ra xối xả làm ướt đẫm cả chiếc áo sơ mi lụa hiệu Hermes đắt tiền. Ngón tay gã run rẩy, cào cấu lên mặt bàn gỗ sồi đến mức rách cả móng tay, rỉ máu tươi ra các góc tập tài liệu chuyển nhượng bằng sáng chế vô dụng.*
"Không... không thể nào... chuyện này... làm sao có thể xảy ra được..." Vinh lắp bắp trong tuyệt vọng, cổ họng gã khô khốc như sa mạc.
Đúng lúc đó, cánh cửa lớn của Grand Ballroom đột ngột mở toang. Một đoàn chiến sĩ cảnh sát thuộc Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an (C03) và lực lượng chức năng mặc sắc phục nghiêm trang bước vào. Vị điều tra viên trưởng bước tới trước mặt Lâm Thế Vinh, rút ra một văn bản đóng dấu đỏ chói:
"Lâm Thế Vinh! Anh bị bắt giữ khẩn cấp để điều tra về các hành vi: Sản xuất và buôn bán hàng giả là lương thực, thực phẩm, phụ gia thực phẩm theo Điều 193 Bộ luật Hình sự; hành vi xâm phạm quyền sở hữu công nghiệp; và hành vi đưa hối lộ để can thiệp trái pháp luật vào hoạt động kinh tế. Yêu cầu anh và đối tác Kimura đi theo chúng tôi về trụ sở làm việc!"
Chiếc còng số tám bằng thép lạnh lẽo lập tức bập mạnh vào cổ tay của Lâm Thế Vinh và gã thương nhân ngoại quốc Kimura trước sự chứng kiến của hàng triệu khán giả đang theo dõi truyền hình trực tiếp toàn quốc. Lâm Mỹ Hạnh đứng bên cạnh gào khóc thảm thiết, khuôn mặt trang điểm cầu kỳ giờ đây lem nhem nước mắt vô cùng thảm hại. Cô ta vội vàng chạy tới quỳ sụp dưới chân Trần Quốc Khánh, ôm lấy chân anh van xin trong nước mắt:
"Khánh ơi! Em sai rồi! Em bị anh Vinh xúi giục thôi! Hãy tha thứ cho em, chúng ta vẫn là vợ chồng kết tóc ba năm mà anh! Xin anh hãy nói với CEO Lê Hoài An rút đơn kiện đi, em không muốn đi tù đâu!"
Khánh cúi đầu nhìn người phụ nữ đã từng chà đạp lên lòng tự trọng của mình không một chút tiếc thương. Ánh mắt anh lạnh lùng, không một chút gợn sóng hay thương hại. Anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ta ra khỏi chân mình, rút đơn ly hôn đã ký sẵn từ trong túi áo ra đặt vào tay cô ta:
"Đơn ly hôn tôi đã ký và tòa án đã chính thức thụ lý từ sáng nay. Kể từ giờ phút này, cô và tôi không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa. Những gì Lâm gia gieo hôm nay, hãy tự mình gánh lấy hậu quả pháp luật đi!"
Lực lượng cảnh sát nhanh chóng áp giải Lâm Thế Vinh, Kimura và Mỹ Hạnh ra khỏi khán phòng dưới những tiếng vỗ tay vang dội của các cổ đông và nông dân trồng dó bầu có mặt tại buổi họp báo.
Trần Quốc Khánh và Lê Hoài An bước ra ngoài ban công lớn của Vinpearl Resort, phóng tầm mắt nhìn ra vịnh Nha Trang lộng lẫy dưới ánh nắng vàng rực rỡ của biển miền Trung. Sóng biển vỗ về bờ cát trắng như đang gột rửa hết mọi tủi nhục, uất hận trong quá khứ của anh. Hoài An quay sang nhìn Khánh, nụ cười của cô rạng rỡ và tràn đầy sự ngưỡng mộ:
"Dự án nhà máy chưng cất Kỳ Nam hữu cơ tại Suối Dầu đã sẵn sàng khởi công. Toàn bộ tiền nợ của bà con nông dân Vạn Giã cũng đã được chuyển khoản thanh toán đầy đủ rồi. Từ hôm nay, anh chính thức là Vua Trầm của đất chín rồng này!"
Khánh khẽ mỉm cười, anh hít một hơi sâu luồng gió biển tinh khiết, cảm thấy tâm hồn mình nhẹ bẫng: "Cảm ơn cô, Hoài An. Kỳ Nam hữu cơ của Việt Nam từ nay sẽ bay xa, mang hương thơm thuần khiết đi khắp thế giới!"