Chương 10: Vạch Trần Kẻ Chủ Mưu

Minh Châu đứng lặng trước gương, căng thẳng vò đầu bứt tai. Cô biết cuộc đối đầu hôm nay sẽ là một trận chiến không dễ dàng. Những gì cô sắp phải đối mặt không chỉ là người quản lý độc đoán, mà còn là một quá khứ đau thương đã bị che giấu quá lâu. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ rằng đây là lúc để nói lên sự thật, và không thể nào lùi bước nữa.

Bước ra khỏi căn phòng, ánh mắt cô không còn chút nào của sự hoảng loạn như trước nữa. Minh Châu đã chuẩn bị mọi thứ, và cô biết rằng không còn đường lùi. Gia đình ruột thịt của cô cũng đã có mặt, họ cùng cô tiến vào phòng họp mà công ty quản lý đã chuẩn bị cho buổi họp báo đột ngột này. Không khí nặng nề và căng thẳng bao trùm toàn bộ căn phòng, giống như bão giông đang gầm lên đòi hỏi phải bộc lộ mọi sự thật.

Người quản lý ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt vẫn đầy lòng kiêu ngạo, tự tin rằng quyền lực của hắn ta vẫn đủ để kiểm soát cục diện. Hắn ta nở nụ cười mỉa mai khi thấy Minh Châu xuất hiện cùng cha mẹ ruột của cô. "Thật trớ trêu! Cô lại nghĩ rằng mình có thể tự tung tự tác đấy à?" hắn ta chế giễu, ánh mắt sắc bén như muốn đâm xuyên qua Minh Châu.

Một tiếng nổ như lôi đình khi phóng viên từ các tờ báo lớn đột ngột tràn vào. Minh Châu đứng thẳng người, giọng dõng dạc: "Tôi không phải là con của ông bà Khánh, và ông, chính ông đã bắt cóc tôi từ gia đình ruột thịt của tôi!"

Những ánh đèn lóe sáng từ máy ảnh bị chặn lại bởi không khí nghẹn ngào của căn phòng. Người quản lý kinh ngạc, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng không thể che giấu sự bất ổn. Hắn ta cười nhạt, "Cô đùa đấy à? Tất cả chỉ là chuyện hoang đường!"

Minh Châu bước tới bàn họp, rút ra những giấy tờ và hình ảnh: giấy chứng nhận ADN, hình ảnh từ thời thơ ấu của mình, và bức thư nặc danh tố cáo mọi sự thật. "Đây là bằng chứng," cô nói, giọng kiên quyết. "Ông không thể che giấu mãi được."

Người quản lý sắc mặt tái nhợt, hắn ta liếc nhìn đám phóng viên đang ghi chép không ngừng. Hắn ta cố gắng cười, nhưng nụ cười méo mó trông thật thảm hại. "Mày nghĩ mày có thể lật đổ tao chỉ với những bằng chứng này à? Mày quá ngây thơ rồi, Minh Châu!"

Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, không hề run. "Không phải chỉ là những giấy tờ này. Mà là sự thật. Sự thật mà ông đã che giấu quá lâu. Sự thật khiến ông phải run rẩy trước ánh sáng." Cô quay sang đám phóng viên, "Và chính các ông, các bà, những người đang theo dõi sự việc này, mới là người đưa sự thật ra ánh sáng."

Người quản lý, giờ đây, không còn đứng vững được nữa. Sự kiện hiển nhiên đã buộc hắn ta phải đứng dậy, điên cuồng phản biện. "Tao sẽ kiện mày! Đũa mốc mà dám trèo mâm son, mày sẽ chẳng nhận được gì ngoài thất bại thảm hại!"

Bất chợt, mẹ ruột của Minh Châu, bà Lan, tiến lên, giọng bà run rẩy nhưng đầy quyết tâm: "Anh nghĩ rằng anh có thể thoát khỏi tất cả sao? Anh đã phá nát gia đình tôi, cướp đi con gái tôi, nhưng hôm nay, anh sẽ phải đối diện với những gì mình đã làm." Ánh mắt bà nhìn xoáy vào hắn ta, buộc hắn phải cúi đầu, không thể nói nên lời.

Cuộc họp báo kết thúc trong sự choáng váng của tất cả mọi người. Minh Châu, giờ đây đã đứng vững, cảm nhận được sự tự do và sức mạnh của mình. Cô biết rằng con đường phía trước còn nhiều khó khăn, nhưng chỉ cần gia đình cô ở bên, không điều gì có thể khuất phục được cô nữa.

Bên ngoài, trời đổ mưa. Minh Châu đứng dưới cơn mưa, để những giọt nước mát lạnh xóa đi những tổn thương trong lòng. Cô nhắm mắt, hít thở sâu, và khi mở mắt ra, cô cảm nhận được ánh sáng từ nụ cười của mình lần đầu tiên.

Và rồi, từ phía xa, tiếng bước chân vang lên, làm giật mình Minh Châu. Cô quay lại, chỉ thấy bóng người đang đến gần, một câu nói vang vọng trong không gian: "Châu, cô chưa biết điều gì đang chờ đón mình đâu..."

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng