Minh Châu đứng lặng người giữa sân khấu, ánh đèn chói lóa hắt vào mắt làm cô tạm quên đi sự hồi hộp trong tim. Người quản lý đã ra đòn tàn khốc, một scandal giả mạo được dàn dựng hoàn hảo để hủy hoại danh tiếng của cô. Cô đứng đó, bị cáo buộc phản bội, không biết điều, trong lòng chỉ còn lại nỗi hoang mang và tức giận.
Nhưng trong khoảnh khắc nguy kịch nhất, khi mọi thứ dường như sụp đổ, Minh Châu nhận ra mình không cô đơn. Người hâm mộ bí ẩn, người đàn ông đã âm thầm giúp đỡ cô trong suốt thời gian qua, đã xuất hiện. Họ đứng trước mặt người quản lý, trong tay là những bằng chứng không thể chối cãi.
“Mày nghĩ mày có thể hủy hoại tao bằng trò bẩn thỉu này sao?” Minh Châu hướng ánh nhìn sắc lạnh về người quản lý đang cười ngạo nghễ.
Hắn cười khẩy, giọng nói đầy khiêu khích: “Con rối như mày thì làm gì có khả năng đứng vững trước cơn bão. Này, đồ khố rách áo ôm, mày nghĩ mày có thể vượt qua tao sao?”
Người hâm mộ bí ẩn đưa tay lên, màn hình khổng lồ phía sau bỗng sáng lên với hàng loạt tài liệu, hình ảnh chứng minh scandal chỉ là một vở kịch gian dối. Những dòng chữ chạy liên tục, vạch trần từng chi tiết của âm mưu.
“Đây là cú 'vả mặt' cho mày, thằng ranh tự mãn!” Anh ta nói, giọng điệu mỉa mai không kém phần cay độc.
Cả khán phòng im phăng phắc, không khí như đông cứng lại. Công chúng từ chỗ hoài nghi chuyển sang ủng hộ Minh Châu, tiếng vỗ tay vang lên như sấm dội.
Người quản lý mặt đỏ tía tai, từng cơ mặt co rúm lại vì tức giận không thể che giấu. Hắn định mở miệng phản bác nhưng tất cả chỉ là những lời ngụy biện yếu ớt. Dư luận đã quay lưng hoàn toàn, ánh đèn sân khấu giờ chú ý vào kẻ vừa bị lột trần sự giả tạo. Hắn nhìn Minh Châu, ánh mắt tức tối nhưng bất lực.
“Đũa mốc cũng có ngày chòi được mâm son,” Minh Châu nhếch mép mỉa mai, giọng cô đầy uy lực.
Cô nhìn thẳng vào mắt người quản lý, không còn cảm giác sợ hãi hay bị áp đảo. Cô đang đứng vững, tự tin và được ủng hộ bởi sự thật.
Minh Châu biết trận chiến này vẫn chưa kết thúc, nhưng cô đã chứng minh được khả năng của mình. Niềm tin từ công chúng là động lực mạnh mẽ để cô tiếp tục bước đi. Nhưng ngay lúc cô đang chìm trong niềm vui chiến thắng, một âm thanh vang lên từ phía sau cánh gà. Một tiếng hét đầy giận dữ, đe dọa cắt ngang khoảnh khắc huy hoàng.
"Được lắm, nhưng tao sẽ không để yên đâu!" Âm thanh đó như một cú giáng mạnh vào không khí, để lại một sự lo lắng lẩn khuất trong lòng Minh Châu.