Chương 4: Kích Hoạt Đồng Minh

Minh Châu ngồi co ro trong căn phòng trống trải, ánh đèn neon ngoài cửa sổ hắt bóng lung linh lên tường. Nỗi tuyệt vọng ngập tràn trong lòng cô, khi nghĩ về bức thư nặc danh đã làm đảo lộn cuộc sống của mình. Cô cảm thấy như một con chim bị nhốt trong lồng, không cách nào thoát ra được. Từng lời chế giễu từ người quản lý độc đoán ấy vẫn còn vang vọng trong đầu, khiến cô càng thêm tức giận và quyết tâm không dễ dàng bỏ cuộc.

Khi cô đang chìm đắm trong suy nghĩ, bỗng dưng điện thoại vang lên âm báo tin nhắn. Ngón tay cô khẽ khựng lại khi thấy tên người gửi hoàn toàn xa lạ. Tin nhắn chỉ có vỏn vẹn vài dòng: "Tôi có thể giúp bạn. Gặp tôi tại quán cà phê gần đây tối nay. Đừng để ai biết."

Minh Châu cảm thấy nghi ngờ, nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác. Cô phải thử mọi cách để tìm kiếm sự thật về quá khứ của mình. Tối hôm đó, cô mặc một bộ đồ đơn giản, cố gắng không thu hút sự chú ý, rồi lặng lẽ rời khỏi căn hộ.

Quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con phố hẹp, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ cửa sổ. Minh Châu bước vào, mắt lia nhanh tìm kiếm người hẹn. Một người đàn ông trẻ ngồi ở góc khuất, ánh mắt sắc bén nhìn cô từ phía sau cặp kính. Anh ta vẫy tay ra hiệu, cô chậm rãi tiến lại.

"Chào em, tôi là Phong," anh ta giới thiệu ngắn gọn, giọng nói trầm ấm nhưng không kém phần nghiêm túc. "Tôi biết về người đã viết bức thư đó."

Minh Châu sững sờ, không biết phải phản ứng thế nào. "Sao anh biết?" cô hỏi, giọng không giấu nổi sự hoài nghi.

Phong cười nhẹ, rút từ trong túi ra một chiếc laptop nhỏ. "Tôi là người hâm mộ, cũng là một cao thủ công nghệ. Tôi đã theo dõi vụ việc này từ lâu và phát hiện ra nhiều điều đáng kinh ngạc."

Anh ta bấm vài phím trên bàn phím, màn hình hiển thị một loạt thông tin mà Minh Châu chưa từng biết. "Đây là một phần trong quá trình tìm kiếm của tôi. Những hình ảnh và tài liệu cho thấy em không phải là con của gia đình hiện tại."

Minh Châu choáng váng, nhưng không thể phủ nhận sự thực rõ ràng đang hiện hữu trước mắt. "Vậy, anh có thể giúp gì cho tôi?"

Phong nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt anh đầy quyết tâm. "Tôi sẽ giúp em vạch trần sự thật. Nhưng em phải cẩn thận, vì người quản lý của em chắc chắn sẽ không để yên khi phát hiện ra."

Cô gật đầu, lòng cô bừng lên một tia hy vọng. "Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn."

"Đừng vội cảm ơn tôi sớm quá," Phong nói, môi cười khẽ. "Chúng ta có cả một cuộc chiến phía trước."

Minh Châu rời quán cà phê với tâm trạng nặng nề nhưng không kém phần quyết tâm. Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi, từng giọt nước nặng trĩu đập vào mặt đất, nhưng cô không hề bận tâm. Những giọt nước mưa cũng không thể che lấp nụ cười nhỏ đầy thách thức trên môi cô. Phong đã gieo vào lòng cô tia sáng hy vọng đầu tiên sau bao ngày đen tối.

Trở về căn hộ, cô không thể ngừng nghĩ về thông tin vừa nhận được. Người quản lý của cô vẫn đang ung dung, tự mãn với quyền lực của mình, nhưng cô biết rằng hệ thống bất khả xâm phạm ấy đang bắt đầu có những vết nứt. Cô quyết tâm phải phá vỡ nó, từng chút, từng chút một.

Đêm đó, khi nằm trên giường, Minh Châu đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô ngồi bật dậy, tim đập thình thịch. Ai lại đến vào giờ này? Cô rón rén bước ra, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khi cô mở cửa, một bóng đen lạ lẫm đứng chờ, ánh mắt kỳ lạ nhìn cô chăm chú.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng