Chương 3: Đêm Tối Và Ánh Sáng Từ Đám Mây

Thời gian trôi qua chậm chạp như những giọt nước rơi từ vòi nước rỉ rả trong căn phòng trọ nhỏ bé của tôi.

8h sáng thứ Hai, tôi ngồi trước máy tính, ánh sáng màn hình lập lòe trong bóng tối của căn phòng chỉ có một chiếc bàn và một cái ghế gỗ cũ kỹ.

Những dòng code mà tôi từng viết giờ đây như những ký ức đau đớn, mỗi ký tự đều mang một nỗi niềm riêng.

PayViet đã trở thành một hiện tượng, nhưng tôi lại bị đẩy ra ngoài như một thứ rác rưởi vô giá trị.

Quyết định của Lê Hữu Nam như một cú đấm trời giáng, nhưng trong lòng tôi, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy.

Tôi mở máy tính xách tay, và để lại mọi suy nghĩ tiêu cực bên ngoài.

Việc đầu tiên là truy cập vào đám mây nơi tôi lưu trữ các tài liệu quan trọng và mã nguồn của PayViet.

Ngón tay tôi lướt nhẹ trên bàn phím, từng phím bấm phát ra âm thanh đều đều, như một bản nhạc quen thuộc nhưng giờ đã khác lạ.

Nhưng khi tôi đăng nhập vào tài khoản, một cảm giác lạ lùng ập đến.

Đám mây của tôi không còn yên tĩnh như trước.

Một thông báo chớp nháy hiện lên: “Đang có ai đó truy cập vào tài khoản của bạn.”

Tim tôi đập loạn xạ, từng nhịp như tiếng trống vang vọng trong đầu.

Không thể tin nổi, thằng bạn thân đã theo dõi tôi.

Tôi nhanh chóng truy cập vào nhật ký truy cập hệ thống.

Thời gian gần đây, có rất nhiều IP lạ đã vào thăm dò dữ liệu của tôi.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên lưng, tôi biết rõ rằng Lê Hữu Nam đang cố gắng tìm kiếm bằng chứng để chống lại tôi.

Nhưng tôi không thể bỏ cuộc.

Tôi tìm kiếm trong các tệp tin lưu trữ, từng dòng code hiện lên trước mắt, như những người bạn cũ đang gọi tên tôi, yêu cầu tôi trở lại.

Đột nhiên, một tệp tin mang tên “Ghi âm cuộc họp” xuất hiện.

Tôi mở nó ra, và giọng nói của tôi vang lên, cùng với những lời nói của Nam.

“Tôi không thể để Minh có một phần trong PayViet này.”

Giọng nói của Nam lạnh lùng như một nhát dao cắt ngang không khí.

Tôi không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe.

Đó chính là bằng chứng mà tôi cần để lật kèo.

Tôi nhanh chóng sao chép tệp tin ghi âm vào một thư mục an toàn, nơi mà Nam không thể tìm ra.

Nhưng không thể dừng lại ở đó, tôi cần thêm bằng chứng.

Tôi mở ứng dụng ngân hàng, và nhìn vào số dư tài khoản của mình.

Chỉ còn lại một ít tiền, nhưng ít nhất cũng đủ để tôi thực hiện những kế hoạch sắp tới.

Bấm vào “Sao kê giao dịch”, tôi tìm kiếm những giao dịch liên quan đến PayViet.

Đột nhiên, một giao dịch lớn với chữ ký của Nam hiện lên.

Đó là một khoản tiền chuyển nhượng cổ phần mà tôi chưa bao giờ đồng ý.

Mắt tôi mở to, và tôi cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người.

Tôi cần in sao kê này ra, cần phải có chứng cứ cứng rắn để đối phó với hắn.

Nhưng khi tôi chuẩn bị in, một thông báo khác hiện lên: “Truy cập bất hợp pháp bị phát hiện.”

Tim tôi thắt lại, biết rằng Nam đang kiểm soát mọi thứ.

Thời gian đang trôi qua nhanh chóng, và tôi chỉ có 24 giờ để lật kèo.

Trong đầu tôi nảy ra một ý tưởng.

Tôi cần gặp Bùi Thu Thảo, người mà tôi từng hợp tác trước đây.

Cô ấy là một chuyên gia pháp lý, và tôi biết rằng cô ấy có thể giúp tôi ký hợp đồng tư vấn và làm rõ mọi vấn đề.

Nhưng trước tiên, tôi phải đảm bảo rằng không có ai theo dõi tôi.

Nhìn ra cửa sổ, ánh nắng mặt trời chói chang như một dấu hiệu của hy vọng.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại áo, và bước ra khỏi căn phòng tối tăm.

Đường phố Duy Tân hôm nay đông đúc hơn mọi ngày.

Tôi đi dọc con đường quen thuộc, lòng đầy lo âu nhưng cũng tràn ngập quyết tâm.

Mọi người hối hả đi lại, nhưng trong mắt tôi chỉ có hình ảnh của Lê Hữu Nam.

Tôi không thể để hắn biến giấc mơ của tôi thành một cơn ác mộng.

Đến văn phòng của Bùi Thu Thảo, tôi thấy cô ấy đang bận rộn với đống tài liệu.

Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt nghi ngờ nhưng cũng đầy sự tò mò.

“Có chuyện gì vậy, Minh?”

Tôi hít một hơi thật sâu, và bắt đầu kể cho cô ấy nghe về việc mình bị cướp startup.

Cô ấy lắng nghe chăm chú, đôi lông mày nhíu lại theo từng câu chuyện tôi kể.

Khi tôi nói đến việc cần ký hợp đồng tư vấn pháp lý, ánh mắt cô ấy sáng lên.

“Được, nhưng trước tiên, chúng ta cần phải bảo vệ tài sản riêng của bạn.”

Tôi gật đầu, cảm nhận được sự lý tính và quyết đoán của cô ấy.

Thời gian không chờ đợi, và tôi biết rằng chỉ còn khoảng 20 giờ nữa trước khi Lê Hữu Nam thực hiện đợt gọi vốn của mình.

Chúng tôi bắt đầu thảo luận về hợp đồng, từng điều khoản được đưa ra, từng chi tiết được làm rõ.

Cô ấy đề xuất các phương án bảo vệ quyền lợi, và tôi ghi chú lại từng điểm quan trọng.

Sự căng thẳng gia tăng, nhưng tôi biết, cùng nhau, chúng tôi sẽ vượt qua mọi thử thách này.

Trong lòng tôi, niềm tin vào bản thân và quyết tâm lấy lại những gì thuộc về mình đang dâng trào.

Đêm tối đang đến gần, nhưng ánh sáng từ đám mây công nghệ vẫn rực rỡ, chờ đợi tôi khám phá.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...