Chương 6: Cuộc Chiến Thời Gian

8h sáng thứ Hai, ánh nắng chói chang tràn vào qua cửa sổ nhỏ hẹp của cái căn phòng trọ cũ kỹ.

Tôi ngồi ở bàn làm việc chất đầy giấy tờ và thiết bị điện tử, lòng tràn ngập lo âu và quyết tâm.

Chỉ còn 24 tiếng nữa, Lê Hữu Nam sẽ chính thức gọi vốn vòng gọi vốn Series B cho PayViet, và tôi không thể để hắn thực hiện điều đó.

Trong đầu tôi, những dòng code, những kỷ niệm xưa cũ về những ngày đầu lập nghiệp lại ùa về.

Tôi từng ngồi đây, viết từng dòng code đầu tiên cho ứng dụng mà giờ đây hắn đang nắm giữ như một báu vật.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, kéo tôi khỏi những suy nghĩ mông lung.

Đó là Bùi Thu Thảo, người mà tôi đã nhờ giúp đỡ trong cuộc chiến này.

“Minh, em đã chuẩn bị hợp đồng tư vấn pháp lý như đã thỏa thuận.

Em sẽ đứng tên tài sản riêng trước khi chúng ta bắt đầu.”

Giọng nói của Thảo sắc như dao, chặt chẽ và rõ ràng.

Tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhưng vẫn không thể lơ là.

“Cảm ơn em.

Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Chỉ trong vài phút, tôi đã cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể thời gian đang ngừng lại.

Quyết tâm lấy lại những gì thuộc về mình, tôi bắt đầu thu thập bằng chứng.

tập tin ghi âm kỹ thuật số mà tôi đã cất giữ cẩn thận trong đám mây chính là chìa khóa mở ra cánh cửa công lý.

Đó là cuộc trò chuyện giữa tôi và Nam, nơi hắn đã lộ rõ ý định cướp đi quyền lợi của tôi.

Từng giọng nói, từng câu chữ được ghi lại như một bản án cho sự phản bội.

“Tôi sẽ sao lưu tệp tin này ngay bây giờ,” tôi tự nhủ, ánh mắt chăm chú vào màn hình máy tính.

Tôi lướt qua tất cả các tài liệu, từng bản sao kê tài khoản ngân hàng đã được đóng dấu giáp lai.

Những con số hiện lên, chứng minh rõ ràng sự đóng góp của tôi trong việc phát triển PayViet.

Mồ hôi bắt đầu chảy dài trên trán, nhưng tôi không cho phép bản thân chùn bước.

“Cần phải có hợp đồng chuyển nhượng cổ phần với chữ ký số CA,” tôi nghĩ, và lập tức tìm kiếm trong đống tài liệu.

Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ, và áp lực đè nặng lên vai tôi.

Tôi đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, nhịp tim đập loạn xạ.

“Không thể để hắn thắng,” tôi thầm thì với bản thân.

Thời gian trôi qua, 10h sáng, tôi bắt đầu cảm nhận rõ ràng sự căng thẳng trong từng tế bào.

“Minh, em có thể đến văn phòng để ký hợp đồng không?” Thảo hỏi qua điện thoại.

“Gặp nhau tại quán cà phê gần đó, tôi sẽ đến ngay.”

Tôi chỉnh trang lại quần áo, cảm giác hồi hộp dâng trào khi bước ra khỏi cửa.

Quán cà phê nằm ở góc phố Duy Tân, nơi tôi và Thảo từng có những buổi trò chuyện về ước mơ khởi nghiệp.

Nhưng hôm nay, không khí lại hoàn toàn khác biệt.

Thảo đã có mặt, ngồi ở một góc khuất, gương mặt nghiêm túc, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

“Minh, đây là hợp đồng.

Em đã cẩn thận xem xét từng điều khoản.”

Thảo đưa cho tôi tờ giấy trắng, tôi cảm nhận được sự căng thẳng trong từng sợi dây liên kết giữa chúng tôi.

“Cảm ơn em,” tôi nói, lòng tự nhủ rằng mình không được phép để cảm xúc chi phối lý trí.

Chúng tôi bắt đầu xem xét từng điều khoản, và tôi cảm thấy sự hồi hộp gia tăng từng giây.

“Nếu không có chứng cứ rõ ràng, chúng ta sẽ không thể phản kháng lại quyết định của Nam,” Thảo nhấn mạnh.

“Đúng vậy, nhưng tôi có chứng cứ,” tôi trả lời, lòng tự tin hơn khi nghĩ đến những gì đã chuẩn bị.

Chúng tôi ký hợp đồng, và tôi cảm thấy như vừa vượt qua một cột mốc quan trọng trong cuộc chiến này.

Trở về phòng trọ, tôi bắt đầu tổ chức lại các chứng cứ.

Những tệp tin ghi âm, bản sao kê ngân hàng, và hợp đồng chuyển nhượng, tất cả đều được sắp xếp gọn gàng.

12h trưa, tôi ngồi lướt qua từng tài liệu, cảm giác như thời gian đang chạy đua với tôi.

“Cần phải công khai bằng chứng trước khi Nam gọi vốn,” tôi tự nhủ, lòng quyết tâm dâng cao.

Đến 3h chiều, tôi đã có trong tay tất cả mọi thứ cần thiết.

Nhưng vẫn còn một điều cản trở, đó là cách công khai những bằng chứng này mà không bị Nam phát hiện.

Hắn luôn có những mối quan hệ đáng sợ trong giới đầu tư.

“Mình cần một chiến lược,” tôi lẩm bẩm, bắt đầu vạch ra kế hoạch trong đầu.

Thời gian không còn nhiều, và tôi cảm nhận được sự gấp gáp trong hơi thở của mình.

4h chiều, tôi bắt đầu liên lạc với một vài người bạn trong giới đầu tư, những người có thể giúp tôi công khai sự thật này.

“Chúng ta gặp nhau ở đâu?” một giọng nói quen thuộc vang lên từ đầu dây bên kia.

“Tôi cần gặp gấp, ở quán cà phê gần công ty PayViet.”

“Được rồi, tôi sẽ đến.”

Sau khi cúp máy, tôi cảm thấy như cơn bão đang đến gần.

Ánh sáng từ cửa sổ dần tối lại, và tôi biết rằng thời gian không còn nhiều.

6h tối, tôi đã có mặt tại quán cà phê, nơi mà tôi và Thảo đã gặp nhau.

Người bạn đầu tiên của tôi, Nguyễn Văn Hòa, một nhà đầu tư dày dạn kinh nghiệm, xuất hiện.

“Có chuyện gì xảy ra, Minh?” Hòa hỏi, ánh mắt chăm chú.

Tôi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, từ những ngày đầu lập nghiệp cho đến thời điểm hiện tại.

“Tôi cần anh giúp tôi công khai bằng chứng này trước khi Nam gọi vốn,” tôi nói, lòng đầy khao khát.

Hòa lắng nghe, gật đầu và nói: “Để tôi xem xét.”

Chúng tôi bàn bạc về chiến lược, và tôi cảm nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ anh ấy.

7h tối, tôi rời quán cà phê với một tâm thế mới, tràn đầy hy vọng.

Thời gian vẫn đang trôi, và tôi biết rằng cuộc chiến này chưa kết thúc.

8h tối, tôi trở về phòng trọ, lòng nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

Hành động tiếp theo của tôi sẽ là bước ngoặt trong cuộc đời này.

Nhưng trước hết, tôi cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho cuộc chiến tâm lý này.

Đêm xuống, tôi ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu lên gương mặt đầy quyết tâm của mình.

Cứ như thế, thời gian vẫn tiếp tục trôi qua, và tôi biết rằng ngày mai sẽ là một ngày quyết định cho cả sự nghiệp của mình.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...