Chương 4: Cuộc Đua Với Thời Gian
Ánh sáng yếu ớt của buổi sáng thứ Hai len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên bàn làm việc ngổn ngang giấy tờ và máy tính xách tay của tôi.
Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.
Trên màn hình, đồng hồ điểm 8 giờ sáng và đếm ngược từng giây từng phút cho cuộc chiến sinh tử này.
Đầu óc tôi rối bời, nhưng trái tim thì như lửa đốt, mỗi nhịp đập như nhắc nhở tôi rằng thời gian không chờ đợi ai.
“Minh, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa!” Bùi Thu Thảo, người đồng minh bất đắc dĩ, kêu lên với đôi mắt sáng rực, một ánh nhìn kiên quyết.
Cô ấy ngồi bên cạnh, tay gõ trên bàn phím như một nhạc trưởng điều khiển dàn nhạc, mỗi cú gõ đều mang trọng lượng của cả tương lai.
Tôi gật đầu, không thể để bản thân mất bình tĩnh, nhưng sự lo lắng cứ dâng trào.
“Chúng ta cần phải tìm đến những người bạn cũ, những người có thể cung cấp thông tin cho chúng ta,” tôi nói, giọng điệu quyết tâm, nhưng bên trong lại như một cơn bão đang cuộn trào.
Cô ấy ngẩng lên, ánh mắt đầy hy vọng, như tìm thấy ánh sáng giữa đêm tối.
“Đúng vậy, họ có thể giúp chúng ta tìm ra những chứng cứ mà Nam đã cố gắng che giấu.”
Chúng tôi nhanh chóng lên kế hoạch, lập danh sách những người bạn cũ từ thời còn ở trường đại học, những người đã từng tham gia vào dự án ban đầu của PayViet.
Điện thoại được bật lên, tiếng chuông reo vang, âm thanh như nhắc nhở rằng thời gian đang trôi đi từng giây.
Tôi bấm vào số của Phạm Tuấn, một chàng trai có kiến thức về luật và cũng là người đã hỗ trợ chúng tôi trong những vấn đề pháp lý trước đây.
“Alo, Minh đây!” tôi nói, giọng điệu căng thẳng không thể giấu diếm.
“Có chuyện gì vậy?” Tuấn hỏi, giọng anh ta lộ rõ sự lo lắng, tôi tưởng tượng ra hình ảnh anh ta lướt qua những tài liệu trong văn phòng.
“Chúng ta cần gặp gấp.
Có chuyện liên quan đến PayViet và Lê Hữu Nam,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng không thể che giấu sự khẩn trương.
“Hả?”
“Gì cơ?” Tuấn ngạc nhiên, và tôi có thể cảm nhận được sự tò mò đang dâng lên trong anh ta.
“Tôi đang ở công ty, nhưng nếu có việc gấp thì tôi sẽ tới.”
“Chúng ta cần thông tin và bằng chứng để đối đầu với Nam.
Hẹn gặp tại quán cà phê Tùng Lâm, 15 phút nữa.”
“Được, tôi sẽ tới ngay,” Tuấn đáp, rồi cúp máy.
“Chúng ta đi thôi!” tôi nói với Thu Thảo, và chúng tôi nhanh chóng rời khỏi căn phòng, lòng nặng trĩu những suy nghĩ.
Trên đường đến quán cà phê, không khí trong lòng thành phố Hà Nội vào buổi sáng thật náo nhiệt và sôi động.
Âm thanh của xe cộ, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện hòa quyện vào nhau như một bản nhạc sống động, và tôi cảm thấy như mình là một phần của dòng chảy ấy.
Đến nơi, tôi thấy Tuấn đã đứng đợi sẵn, ánh mắt nghiêm túc, đôi tay chấp lại như đang chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn.
“Minh, Thảo, có chuyện gì vậy?” Tuấn hỏi ngay khi thấy chúng tôi, giọng anh ta đầy lo lắng.
Tôi không mất thời gian, liền nói ngay: “Nam vừa đuổi tôi khỏi công ty và giảm cổ phần của tôi xuống còn 0.5%.
Chúng ta cần bằng chứng để lật kèo.”
Tuấn nhíu mày, trầm ngâm.
“Có những chứng cứ nào trong tay bạn không?”
“Tôi có tệp tin ghi âm một số cuộc trò chuyện giữa tôi và Nam, và chúng ta cần phải xác minh lại bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần.”
Tuấn gật đầu, vẻ mặt anh ta trở nên nghiêm túc hơn, như thể đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình huống.
“Được, nhưng cẩn thận, Nam có luật sư và họ sẽ không dễ dàng để chúng ta lấy thông tin.”
“Chúng ta phải tìm đến họ trước khi họ biết,” Thu Thảo lên tiếng, sự quyết đoán trong giọng nói của cô ấy khiến tôi cảm thấy tự tin hơn.
Quán cà phê Tùng Lâm trở thành nơi bàn thảo chiến lược của chúng tôi.
Nhưng không lâu sau, khi chúng tôi chuẩn bị rời đi, một người đàn ông với bộ vest đen, dáng vẻ nghiêm nghị xuất hiện.
“Xin lỗi, tôi đang tìm Minh,” hắn ta nói, giọng điệu lạnh lùng, mỗi từ như dao sắc đâm vào không khí.
“Bạn là ai?” tôi hỏi, không giấu nổi sự nghi ngờ, đầu óc tôi đã sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
“Tôi là luật sư của Lê Hữu Nam.”
“Tôi không muốn nói chuyện với bạn,” tôi đáp lại, vừa nói vừa lùi lại một bước, cảm giác như có một mối nguy đang đến gần.
“Minh, hãy cẩn thận!” Thu Thảo thì thầm bên tai tôi, giọng cô ấy như một tiếng cảnh báo.
Người luật sư chỉ thẳng vào mặt tôi, ánh mắt hắn như những tia chớp sắc lạnh.
“Tốt nhất bạn nên dừng lại mọi hành động ngu ngốc trước khi quá muộn.”
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi, khớp tay siết chặt đến rớm máu, nhưng tôi không thể để hắn thấy sự yếu đuối.
“Tôi sẽ không từ bỏ,” tôi nói, giọng kiên định, tựa như một tấm lá chắn bảo vệ tôi trước cơn bão.
Hắn ta cười khẩy, rồi quay lưng bỏ đi, để lại một bầu không khí nặng nề.
“Bạn sắp phải hối hận.”
Hơi thở của tôi trở nên nặng nề, nhưng không thể để nỗi sợ hãi chiếm lĩnh.
Chúng tôi cần phải hành động gấp.
“Chúng ta phải tìm đến những người còn lại trong danh sách,” tôi nói, ánh mắt quyết tâm, như một kẻ thám hiểm trước khi bước vào vùng đất chưa biết.
“Đúng vậy, chỉ còn 24 giờ,” Thu Thảo nhắc nhở, sự kiên trì trong cô ấy như một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Chúng tôi lập tức rời khỏi quán cà phê, và bắt đầu hành trình tìm kiếm những người bạn cũ, những người có thể cung cấp thông tin và bằng chứng cho kế hoạch lật kèo này.
Thời gian như chiếc đồng hồ cát, từng hạt cát rơi xuống, mỗi giây đều mang lại áp lực nặng nề.
Chúng tôi không thể chậm trễ, không thể để bất kỳ ai cản đường.
Cuộc đua với thời gian đã bắt đầu, và tôi biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ mất đi vĩnh viễn.