Chương 4: Cuộc Đối Đầu Sinh Tử

Giữa không khí se lạnh của Đà Lạt, ánh đèn vàng từ căn nhà gỗ nhỏ của Trần Hưng hòa quyện với sương mù dày đặc, tạo nên một bức tranh huyền ảo.

Nhưng cú phản công đầu tiên chưa kịp thành hình thì biến cố mới ập xuống. Tài liệu bị nghi là giả, một nhân chứng quan trọng bất ngờ đổi lời, còn phía đối thủ lập tức tung tin rằng mọi chứng cứ chỉ là trò trả thù của kẻ thất thế. Lần này, anh không chỉ cần thắng một cuộc tranh cãi; anh phải chứng minh sự thật trước những người vốn đã quyết định không tin mình.

Hưng ngồi trước màn hình máy tính, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, ánh mắt anh tập trung vào từng dòng mã code.

Những giây phút hồi hộp trôi qua, anh đã phát hiện ra một backdoor ẩn giấu trong hệ thống của tập đoàn Thịnh Phát, một lỗ hổng cho phép rửa tiền lên đến hàng nghìn tỷ đồng.

Tiếng gõ phím liên hồi vang lên như nhịp tim loạn nhịp của anh khi bất chợt có tiếng gõ cửa.

“Hưng, em vào được không?” - Giọng Minh Khuê vang lên, trong trẻo nhưng đầy quyết đoán.

Hưng mở cửa, nhìn thấy cô trong bộ vest đen, tóc buộc gọn gàng, đôi mắt sáng rực rỡ nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng.

“Chúng ta cần phải bàn về kế hoạch,” Khuê nói, giọng điệu khẩn trương, hơi thở dồn dập như thể cô vừa chạy một quãng đường dài.

“Em đã chuẩn bị một số tài liệu từ công ty, nhưng trước đó, anh phải đồng ý với điều kiện của em,” cô tiếp tục, ánh mắt không rời khỏi Hưng.

“Điều kiện gì?” - Hưng hỏi, ánh mắt dấy lên sự nghi ngờ, khớp tay siết chặt đến rớm máu, như một phản xạ của sự cảnh giác.

“Em cần chuyển nhượng một phần cổ phần trong công ty hoặc tài sản đứng tên riêng của anh trước khi chúng ta hợp tác,” Khuê nói, đôi môi hơi mím lại, vẻ nghiêm túc hiện lên rõ ràng.

Hưng trầm ngâm, trong đầu tính toán những rủi ro có thể xảy ra, từng con số, từng khả năng xấu nhất hiện lên như một bộ phim ác mộng.

“Tại sao lại là điều đó?” - Anh hỏi với giọng điệu cẩn trọng, không muốn để lộ sự lo lắng trong lòng.

“Bởi vì nếu chúng ta bị phát hiện, việc này sẽ bảo vệ anh và cả em,” Khuê giải thích, ánh mắt kiên định như một chiến binh sẵn sàng ra trận.

Hưng gật đầu, sự thuyết phục của Khuê khiến anh cảm thấy có trách nhiệm hơn bao giờ hết, như một gánh nặng đang đè nén trong lòng anh.

“Được rồi, anh đồng ý,” anh nói, lòng đầy quyết tâm, như thể ánh sáng le lói giữa màn đêm đen tối.

Hai người ngồi lại bên bàn, Khuê mở tài liệu ra, ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu sáng khuôn mặt xinh đẹp của cô.

“Đây là bản sao kê tài khoản ngân hàng, có dấu mộc đỏ của Cục Bản quyền,” cô chỉ vào một tờ giấy, tiếp tục giải thích, từng chữ như những nhát dao sắc bén cắt sâu vào tâm trí Hưng.

“Dòng tiền này, anh nhìn xem, nó chảy từ tài khoản của một công ty bình thường, nhưng thực chất lại liên quan đến những giao dịch rửa tiền của Thịnh Phát.”

Hưng nhìn chăm chú, cảm giác như từng con số đang nhảy múa trước mắt anh, mỗi con số là mỗi nguy cơ tiềm tàng.

“Còn đây là tệp tin ghi âm cuộc gọi giữa các lãnh đạo tập đoàn, họ đang bàn về kế hoạch tấn công vào chúng ta,” Khuê tiếp tục, giọng nghiêm túc, không còn sự đùa giỡn nào trong không khí.

“Chúng ta chỉ còn 24 giờ trước khi họ phát động kế hoạch đó,” cô nhấn mạnh, như một hồi chuông báo động vang lên trong tâm trí Hưng.

Nghe đến đây, Hưng cảm nhận được sự cấp bách, nhịp tim anh đập mạnh mẽ hơn, như thể một cơn sóng lớn đang ập đến.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” anh nói, quyết tâm dâng lên như lửa cháy, không cho phép bản thân chần chừ thêm giây phút nào.

Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.

Hai người nhanh chóng lên kế hoạch, từng bước đi được vạch ra rõ ràng, như những quân cờ trên bàn cờ chiến lược.

Họ cần phải thu thập thêm chứng cứ và bảo vệ những tài liệu có giá trị này trước khi bị phát hiện.

Ngay khi họ đang say sưa làm việc, đột nhiên có tiếng động lạ từ bên ngoài, tiếng bước chân vang vọng, như tiếng trống trận trước giờ G.

“Có ai đó đang đến gần,” Khuê thì thầm, mặt tái mét, đôi môi cô run rẩy như thể sợ hãi đến mức không thể phát âm thành lời.

Hưng vội vàng đóng máy tính, ánh mắt sắc bén như dao, tay anh dán chặt vào mép bàn như một cách giữ vững tinh thần.

“Chúng ta phải trốn ngay, không thể để chúng phát hiện ra,” anh ra lệnh, giọng nói trầm và đầy quyết đoán.

Cả hai lập tức chạy ra phía sau căn nhà, nấp sau những bụi cây rậm rạp, nơi mà ánh sáng không thể chạm đến.

Tim Hưng đập loạn xạ, âm thanh từ bên ngoài ngày càng gần, như một cơn bão sắp ập đến, cuốn trôi mọi thứ trước mắt.

“Họ tới rồi!” - Khuê thì thào, tay nắm chặt lấy tay Hưng, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh, như thể mồ hôi đó là dấu hiệu của sự sợ hãi.

Thình lình, một chiếc xe ô tô đen bóng dừng lại trước cửa nhà, những bóng người lặng lẽ bước xuống, như những bóng ma từ cõi u ám.

Hưng nín thở, từng âm thanh của chiếc giày đạp lên đất như đang khắc sâu vào tâm trí anh, mỗi bước đi như một nhát dao cắt ngang sự bình yên.

“Chúng ta không thể để họ tìm thấy bằng chứng,” anh nói, giọng trầm xuống, như thể sợ rằng chỉ cần nói ra sẽ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn.

“Đúng, nhưng chúng ta phải lấy lại tài liệu,” Khuê đáp lại, ánh mắt rực lửa, như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối.

“Chúng ta cần phải làm một điều gì đó,” Hưng quyết tâm, không thể đứng yên một chỗ, như một con sư tử trước bầy thú hoang.

Và rồi, cuộc đối đầu sinh tử bắt đầu, với từng giây từng phút quý giá trôi qua, họ phải bảo vệ bằng chứng và sự thật.

Những bước chân chậm rãi, những tiếng nói thì thầm, không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như thể thời gian đang ngừng trôi.

Liệu họ có thể thoát khỏi vòng vây của Thịnh Phát và làm sáng tỏ sự thật trước khi quá muộn?

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...