Chương 6: Âm Mưu Tối Tăm Dưới Ánh Đèn Camera
Giữa rừng thông Đà Lạt, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà len lỏi qua những tán cây, tạo nên những mảng sáng tối kỳ ảo.
Trần Hưng đứng bên cửa sổ gỗ, ánh mắt chăm chú dõi theo những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xám xịt.
Những cơn gió nhẹ lùa vào, mang theo hương thơm của đất ẩm sau những cơn mưa, nhưng lòng anh lại nặng trĩu với những suy nghĩ về âm mưu mà họ sắp phải đối mặt.
Minh Khuê ngồi ở bàn làm việc, khuôn mặt cô nghiêm túc, đôi môi mím chặt lại thành một đường thẳng, đôi mắt sáng quắc như hai viên ngọc giữa màn đêm.
“Chúng ta cần phải thu thập thêm bằng chứng,” cô nói, giọng điệu kiên quyết nhưng không kém phần lo lắng.
“Tôi đã nghĩ đến việc kiểm tra camera an ninh tại văn phòng của tập đoàn,” Hưng đáp, tiếng nói của anh vang lên nhẹ nhàng nhưng chắc nịch.
Minh Khuê gật đầu, ánh mắt cô dán chặt vào màn hình máy tính, nơi những dữ liệu về dòng tiền mờ ám của Thịnh Phát hiện ra như những mảnh ghép chưa hoàn chỉnh.
“Chúng ta sẽ cần một chiếc USB lớn để lưu trữ dữ liệu,” cô nói, rồi đứng dậy, di chuyển đến tủ đựng tài liệu.
Khuê mở tủ, tay lục tìm những thứ cần thiết, trong khi Hưng ra ngoài ban công để hít thở chút không khí trong lành.
Khi ánh mắt anh dừng lại trên những tán cây xanh thăm thẳm, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu: “Liệu có ai đang theo dõi chúng ta không?”
Quay trở lại, anh thấy Khuê đã cầm trên tay chiếc USB và một số tài liệu quan trọng.
“Chúng ta cần phải đến văn phòng của họ trước khi họ kịp phát hiện ra điều gì,” cô nhấn mạnh, ánh mắt kiên định.
Hưng gật đầu, nhưng trong lòng anh có một chút lo lắng về những gì có thể xảy ra.
Hai người quyết định di chuyển vào đêm tối, bởi sự kín đáo là điều quan trọng trong lúc này.
Đêm Đà Lạt lạnh lẽo, sương mù bao phủ mọi con đường, làm cho mọi thứ trở nên mờ ảo và bí hiểm.
Họ lái chiếc xe máy cũ của Hưng, tiếng động cơ rền rĩ giữa không gian tĩnh lặng, chỉ thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi tiếng còi ô tô xa xa.
Khi đến gần văn phòng của tập đoàn Thịnh Phát, Hưng dừng lại, mắt anh quan sát xung quanh.
“Chúng ta cần tìm một chỗ đậu xe an toàn,” anh thì thầm.
Minh Khuê nhanh chóng chỉ vào một góc khuất bên đường, nơi có một cây thông lớn che khuất tầm nhìn.
Hưng cho xe vào đó, rồi cả hai bước ra ngoài, tay chân hơi run vì cái lạnh của đêm.
“Chúng ta vào trong từ cửa sau,” Khuê chỉ dẫn, ánh mắt sắc lạnh.
Họ lén lút di chuyển về phía cửa sau của tòa nhà, nơi có một chiếc camera an ninh treo cao.
Hưng nhăn mặt, “Nếu bị phát hiện, thì…”
“Chúng ta không có thời gian để lo lắng,” Khuê cắt ngang, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Họ nép mình vào bóng tối, từng bước từng bước tiến lại gần hơn.
Khi đứng dưới camera, Hưng nín thở, lo lắng về việc liệu có ai đang quan sát.
Khuê lấy ra một chiếc máy tính bảng nhỏ, bắt đầu kết nối với hệ thống an ninh của tòa nhà.
“Tôi có thể tạm thời vô hiệu hóa camera này,” cô thì thầm.
Hưng nhìn cô, sự ngưỡng mộ tràn đầy khi thấy sự tự tin của cô.
Chỉ trong vài giây, ánh đèn xanh của camera tắt ngúm, và Hưng thở phào nhẹ nhõm.
“Đi thôi!” Khuê ra hiệu, và họ lén lút vào bên trong.
Trong văn phòng tối om, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt khiến Hưng cảm thấy rờn rợn.
“Chúng ta phải tìm phòng lưu trữ dữ liệu,” Khuê nói, ánh mắt cô quét quanh.
Họ di chuyển qua các hành lang, từng tiếng bước chân vang lên trong sự im lặng như một lời cảnh báo.
Khi đến trước một cánh cửa kín, Hưng dừng lại, lắng nghe.
“Có vẻ như không ai ở đây,” anh thì thầm.
Khuê gật đầu, rồi nhanh chóng mở cửa.
Bên trong là một căn phòng rộng lớn, đầy những tủ hồ sơ và máy tính cũ kỹ.
“Nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian,” cô thúc giục.
Hưng bắt đầu lục lọi qua các tài liệu, lòng không khỏi hồi hộp.
“Đây rồi!” Khuê kêu lên, chỉ vào một tủ hồ sơ lớn có khóa.
“Có thể có những bằng chứng quan trọng bên trong.”
Hưng hối hả tìm cách mở khóa, và sau vài phút nỗ lực, cánh cửa tủ mở ra.
Những giấy tờ bên trong tràn ngập những thông tin bí mật và các hợp đồng đáng ngờ.
“Chúng ta đã tìm thấy chúng rồi,” Hưng nói, lòng mừng rỡ không tả nổi.
Khuê nhanh chóng chụp ảnh lại các tài liệu, trong khi Hưng lục lọi thêm một lần nữa.
“Đợi đã!” anh bỗng dừng lại, ánh mắt chợt sáng lên.
“Có một tệp tin ghi âm ở đây, có thể chứa thông tin quan trọng.”
Hưng nhanh chóng lấy chiếc USB ra, và Khuê cắm vào máy tính.
Giọng nói của các lãnh đạo tập đoàn vang lên, nội dung cuộc gọi đầy những âm mưu và lời lẽ đáng ngờ.
“Chúng ta phải giữ lại bằng chứng này,” Khuê nói, giọng cô không giấu nổi sự phấn khích.
“Hãy nhanh lên, còn hơn chút thời gian nữa,” Hưng thúc giục.
Nhưng đột nhiên, họ nghe thấy tiếng bước chân từ xa, tiếng nói cười của một nhóm người đang tiến lại gần.
Khuê và Hưng nhìn nhau, sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt họ.
“Chúng ta phải ra ngoài ngay bây giờ!” Minh Khuê thì thầm, tay nắm chặt chiếc USB.
Họ vội vàng rời khỏi căn phòng, từng bước chân gấp gáp hơn trước.
Khi ra đến hành lang, Hưng cảm thấy tim mình đập thình thịch, tiếng đập như muốn vỡ ra.
“Đi vào phòng vệ sinh!” Khuê chỉ vào một cánh cửa nhỏ.
Họ nhanh chóng chui vào trong, đóng cửa lại.
Bên trong, không gian hẹp và ngột ngạt, tiếng tim đập dồn dập vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Chúng ta phải chờ cho đến khi họ đi qua,” Khuê thì thầm, ánh mắt cô nheo lại.
Hưng gật đầu, lòng vẫn không ngừng lo lắng.
“Nếu bị phát hiện thì sao?” anh hỏi, giọng có phần run rẩy.
“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Khuê kiên quyết.
Họ nín thở, nghe tiếng bước chân ngày càng gần.
“Mau lên, đi vào bên trong,” Khuê ra hiệu, họ tìm một chỗ ẩn nấp sâu hơn.
Thời gian trôi qua như một thế kỷ, và cuối cùng, tiếng bước chân dần xa khuất.
“Chúng ta có thể ra ngoài rồi,” Khuê nói nhẹ nhõm.
Hưng mở cửa, nhìn qua hành lang, không thấy ai.
“Nhưng chúng ta vẫn phải cẩn thận,” anh nói, lo lắng vẫn chưa tan biến.
Họ trở lại lối ra, nhưng trước khi ra khỏi tòa nhà, Hưng chợt nhớ đến một điều.
“Chúng ta cần phải lấy thêm chứng cứ từ camera an ninh.”
“Đúng, hãy nhanh lên!” Khuê thúc giục.
Họ trở lại chỗ camera, và Hưng bắt đầu thao tác trên máy tính để truy cập vào hệ thống lưu trữ.
“Tôi đã tìm thấy đoạn video,” anh nói, với ánh mắt đầy hy vọng.
Trên màn hình hiện ra những hình ảnh, những cuộc họp bí mật của các lãnh đạo tập đoàn.
“Chúng ta phải sao lưu lại ngay bây giờ!” Khuê kêu lên.
Hưng nhanh chóng cắm USB vào máy, và từng giây phút trôi qua như một thử thách.
Cuối cùng, quá trình hoàn tất, và họ nhanh chóng ra khỏi tòa nhà, lòng vẫn tràn đầy lo lắng.
Khi trở về chiếc xe máy, cả hai đều không thể ngừng suy nghĩ về những gì vừa xảy ra.
“Chúng ta đã tìm ra được nhiều bằng chứng hơn cả mong đợi,” Khuê nói, nụ cười nở trên môi nhưng vẫn không giấu nổi sự căng thẳng.
“Nhưng đây chỉ mới là bắt đầu,” Hưng đáp, lòng anh như đang dậy sóng.
Đêm sương mù vẫn bao phủ Đà Lạt, nhưng trong lòng họ, ánh sáng của sự thật đã bắt đầu le lói.