Chương 5: Đếm ngược trước bão

Trời Đà Lạt vào buổi chiều tối, những đám mây sà xuống thấp, hòa quyện cùng với làn sương mờ ảo khiến không gian trở nên bí ẩn hơn bao giờ hết.

Trần Hưng đứng bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo những giọt nước mưa lăn dài trên kính, như những ý nghĩ hỗn độn trong đầu anh.

Chỉ mới cách đây vài giờ, cuộc sống yên bình của anh đã bị xáo trộn bởi phát hiện chấn động về hệ thống rửa tiền của tập đoàn Thịnh Phát.

Hưng đã từng là một kỹ sư bảo mật xuất sắc, nhưng giờ đây, anh chỉ là một người lẩn trốn trong bóng tối, giữa những cây thông xanh rì rào, cảm giác như mình đang bị theo dõi bởi hàng triệu con mắt vô hình.

Minh Khuê, ái nữ của chủ tịch tập đoàn, đã đến gặp anh với một ánh mắt kiên quyết và một kế hoạch đầy mạo hiểm.

“Chúng ta cần phải hành động ngay, Hưng.”

Khuê nói, giọng chắc nịch, nhưng bên trong là sự lo lắng không che giấu được, đôi môi cô mím chặt, như thể đang cố gắng kìm nén cơn bão trong lòng.

Hưng gật đầu, cảm nhận được nhịp tim của mình đập loạn xạ, như những tiếng trống dồn dập trong lòng, từng nhịp đập như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.

“Nhưng trước tiên, tôi cần đảm bảo an toàn cho tài sản của mình.”

Hưng nhìn thẳng vào mắt Khuê, ánh mắt anh sắc bén như lưỡi dao, không thể mạo hiểm mà không có gì trong tay.

Khuê nhìn thẳng vào mắt Hưng, không để cho sự kiên quyết của mình bị lung lay, đôi lông mày cô cau lại, như thể đang tính toán từng bước đi.

“Được rồi, tôi sẽ chuyển nhượng một phần cổ phần của công ty cho anh.”

“Nhưng anh phải cam kết với tôi, không được rút lui.”

Cả hai đã đồng ý thỏa thuận, một bản hợp đồng sơ bộ được soạn thảo nhanh chóng, từng chữ ký như điểm hẹn cho số phận của họ.

Hưng có thể cảm nhận rõ ràng từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán khi ký vào hợp đồng, từng nét chữ như in vào tâm trí anh.

“Chúng ta không có nhiều thời gian.

Bây giờ, chúng ta cần chuẩn bị cho kế hoạch.”

Bên ngoài, tiếng gió rít qua những tán cây thông, như tiếng thì thầm báo hiệu cho cuộc chiến mà họ sắp bắt đầu, không khí nặng nề như sắp sửa bùng nổ.

Hưng mở máy tính, nhanh chóng truy cập vào hệ thống an ninh của tập đoàn Thịnh Phát.

Màn hình hiện lên những dòng mã code dày đặc, dòng tiền rửa chảy qua nhiều tài khoản khác nhau, như những con rắn quấn quanh nhau, khiến anh cảm thấy rùng mình.

“Đây rồi!” Hưng thốt lên, ánh sáng từ màn hình chiếu lên gương mặt anh, tạo nên những bóng đổ kỳ quái, trong ánh mắt anh lóe lên sự quyết tâm mãnh liệt.

Minh Khuê tiến lại gần, ánh mắt chăm chú theo dõi từng động tác của Hưng, như một chiến sĩ sẵn sàng chiến đấu bên cạnh đồng đội.

“Chúng ta cần sao kê tài khoản này, và phải có những chứng cứ pháp lý để chứng minh.”

Hưng gật đầu, tay gõ phím nhanh hơn, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm, từng cú gõ phím như một nhịp điệu của cuộc chiến không thể tránh khỏi.

“Tôi sẽ xuất ra một bản sao kê ngân hàng có dấu mộc đỏ của Cục Bản quyền.”

Thời gian trôi qua, và những giây phút căng thẳng dần chiếm lĩnh không khí, như thể thời gian đang rút ngắn lại từng giây.

Hưng và Khuê như hai chiến binh đứng giữa bão tố, họ cần phải hoàn thành nhiệm vụ trước khi mọi thứ sụp đổ, cảm giác như đang chạy đua với thời gian.

“Hưng, chúng ta sẽ phải thuyết phục các lãnh đạo của tập đoàn.” Khuê nhấn mạnh, giọng nói lộ rõ sự lo lắng, đôi tay cô nắm chặt lại, tạo thành những khối cơ căng cứng.

“Điều đó không dễ dàng.”

“Chúng ta cần bằng chứng cụ thể và không thể để họ nghi ngờ.”

“Tôi đã ghi âm cuộc gọi giữa các lãnh đạo, khi họ thảo luận về kế hoạch của mình.” Khuê mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc USB, đôi tay cô run nhẹ nhưng ánh mắt lại đầy quyết tâm.

“Hãy sử dụng nó, để chứng minh rằng họ đang lừa dối và rửa tiền.”

Hưng nhìn Khuê, nụ cười nửa miệng hiện lên trên gương mặt anh, như một ánh sáng le lói giữa đêm tối.

“Chúng ta không chỉ cần chứng cứ, mà còn cần một nơi ẩn náu an toàn để thực hiện kế hoạch.”

Khuê gật đầu, ánh mắt của cô đã trở nên sắc bén hơn, như một con dao sắc nhọn.

“Tôi biết một nơi, một căn nhà nhỏ ở ngoại ô Đà Lạt.”

“Chúng ta có thể tạm thời ẩn náu ở đó.”

Hưng nhanh chóng thu xếp đồ đạc, cảm giác hồi hộp dâng trào khi họ chuẩn bị cho cuộc hành trình mới, từng món đồ như một phần của kế hoạch sống còn.

“Hãy lấy xe, chúng ta không thể chậm trễ hơn nữa.”

Hai người lao ra ngoài, không khí lạnh của Đà Lạt như cắt vào da thịt, từng cơn gió như một lời cảnh báo về những điều sắp xảy ra.

Hưng cảm thấy sự hồi hộp và sợ hãi hòa quyện trong lòng, tay nắm chặt vô-lăng, như thể muốn nắm giữ số phận của chính mình, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán.

Minh Khuê ngồi bên cạnh, đôi mắt sáng rực lên trong bóng đêm, như ánh sao trong bầu trời đen, mang theo hy vọng cho một tương lai tốt đẹp hơn.

“Chúng ta sẽ thành công, Hưng.”

Tôi tin vào khả năng của anh.”

Câu nói của cô như một liều thuốc an thần, giúp Hưng thêm vững tin, xua tan nỗi sợ hãi đang lấn át tâm trí anh.

Xe lao đi, tiếng động cơ gầm rú như một bản nhạc hùng tráng, hòa quyện cùng với những cơn gió lạnh của Đà Lạt.

Họ biết rằng, thời gian đang đếm ngược, và cuộc chiến sinh tử đã bắt đầu.

Liệu họ có thể lật ngược tình thế trước khi bão tố ập đến?

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...