Chương 2: Bữa ăn thử thách
Linh bước xuống xe máy cũ, lớp bụi đường còn bám trên gấu quần jeans. Nhà hàng trước mặt sáng choang ánh đèn vàng, cửa kính trong suốt phản chiếu hình ảnh những thực khách sang trọng bên trong. Mẹ Đức đã đứng chờ sẵn ở sảnh, bà ta liếc nhìn chiếc xe rồi nhếch mép.
“Vào đi con, hôm nay cô đặt bàn ở phòng VIP.” Giọng bà ngọt như đường nhưng ánh mắt sắc lạnh.
Linh gật đầu, nụ cười mỏng trên môi. Cô biết trò này. Phòng VIP của nhà hàng này có giá khởi điểm mười lăm triệu một bàn. Mẹ Đức muốn thử cô, nhưng bà ta không biết mình đang đùa với lửa.
Đức đi bên cạnh, tay đút túi quần, vẻ mặt hơi căng thẳng. Anh thì thầm vào tai Linh: “Mẹ anh hơi quá, em đừng để bụng nhé.”
Cô không đáp, chỉ nhìn sâu vào mắt anh. Đôi mắt từng khiến cô rung động giờ lại lảng tránh.
Bước vào phòng VIP sang trọng, mùi nước hoa hòa lẫn mùi gỗ trầm đắt tiền. Bàn ăn trải khăn trắng muốt, ly pha lê sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Mẹ Đức ung dung cầm menu, đeo kính lão lên rồi gọi phục vụ.
“Cho tôi một phần tôm hùm hấp sốt bơ, bò Kobe nướng than hoa, cá hồi Na Uy sốt chanh dây, và một chai vang đỏ nhập khẩu loại ngon nhất.”
Bà đọc một hơi như thể đang gọi món ăn sáng bình dân, rồi đẩy menu về phía Linh, cười tươi: “Con gọi gì thì gọi đi, đừng ngại. Hôm nay cô mời.”
Câu “cô mời” vang lên đầy ẩn ý. Linh hiểu, bà ta muốn cô lúng túng, muốn cô sợ hãi khi nhìn bảng giá. Cô cúi xuống, lướt mắt qua những con số. Năm triệu, tám triệu, mười hai triệu. Mỗi món đều đắt hơn cả tháng lương của một nhân viên văn phòng bình thường.
Nhưng Linh chỉ mỉm cười.
“Cô gọi vậy đủ rồi ạ. Cháu ăn gì cũng được, không kén chọn.” Cô đặt menu xuống, giọng bình thản.
Ánh mắt mẹ Đức thoáng chút thất vọng. Bà ta muốn thấy Linh hoảng hốt, muốn cô gái nghèo này lộ ra vẻ quê mùa khi đối diện với hóa đơn “trên trời”. Nhưng không, Linh vẫn ngồi đó, lưng thẳng, tay rót trà cho bà một cách tự nhiên.
Món ăn lần lượt được dọn ra. Hương bơ tỏi quyện lẫn mùi thịt nướng nghi ngút khói. Mẹ Đức vừa ăn vừa liến thoắng kể chuyện. Bà khoe chiếc túi hàng hiệu mới mua, khoe chuyến du lịch Châu Âu sắp tới, khoe cả đối tác làm ăn lớn của gia đình.
“Nhà cô từ xưa đã quen sống đầy đủ. Đức nó cũng quen được chăm sóc tốt. Nên cô nói thật, nếu con không lo được cho nó thì sau này khổ cho cả hai.”
Linh gắp một miếng tôm hùm, nhai từ tốn. Cô chờ đợi, vì biết kịch hay sắp bắt đầu.
Quả nhiên, sau khi ăn gần xong, mẹ Đức đặt dĩa xuống, lau miệng rồi nhìn cô đầy mong chờ. “À, suýt quên. Hôm nay con là khách quý, để con thanh toán bữa này cho vui. Coi như ra mắt nhà trai.”
Phòng bỗng im phăng phắc.
Đức cúi mặt, tay nghịch nghịch chiếc khăn ăn. Anh không dám ngắt lời mẹ, cũng không dám nhìn Linh. Sự im lặng của anh như con dao cứa vào lòng cô.
Linh biết, bẫy đã giăng ra. Nếu cô từ chối, bà ta sẽ nói cô keo kiệt, không xứng với con trai bà. Nếu cô nhận lời, hóa đơn hai mươi triệu kia sẽ khiến cô “nghèo” chính hiệu phải vay mượn khắp nơi. Một nước cờ tưởng chừng hoàn hảo.
Nhưng Linh đã lường trước mọi chuyện.
“Dạ, nhưng hôm nay cô nói cô mời cháu mà? Với lại cháu chỉ đi xe máy cũ, làm công nhân bình thường, tiền đâu mà trả nổi bữa này.” Cô cười nhẹ, mắt trong veo nhìn thẳng bà ta. “Hay để Đức trả giúp ạ?”
Câu nói của Linh như gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt mẹ Đức.
Sắc mặt bà ta biến đổi liên tục. Từ ngỡ ngàng chuyển sang khó chịu, rồi tức giận. Bà không ngờ con bé này dám đùn đẩy cho con trai mình. Nhưng giữa chốn đông người, bà không tiện nổi điên.
Đức vội vàng rút ví, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. “Để con trả cho mẹ ạ.”
Nhưng khi nhìn hóa đơn, tay anh khựng lại. Hai mươi ba triệu đồng. Thẻ tín dụng của anh đã gần chạm hạn mức. Anh quay sang nhìn mẹ cầu cứu, nhưng bà ta đang bận nhìn Linh với ánh mắt nghi ngờ.
“Con gái nhà ai mà giỏi đối đáp thế?” Mẹ Đức hạ giọng, lần đầu tiên nhìn Linh bằng con mắt khác. Không còn là sự coi thường, mà là sự cảnh giác của con cáo già gặp đối thủ xứng tầm. “Nghèo mà bản lĩnh thế này thì lạ thật.”
Linh đứng dậy, chỉnh lại vạt áo. Cô cúi chào nhẹ nhàng: “Cảm ơn cô vì bữa tối. Cháu xin phép về trước ạ.”
Cô bước ra khỏi phòng VIP, tiếng giày cao gót vang lên đều đặn trên sàn đá hoa cương. Đằng sau lưng, cô nghe thấy tiếng mẹ Đức xuýt xoa: “Con nhỏ này có vẻ không đơn giản. Nó thật sự chỉ là công nhân sao?”
Câu hỏi ấy treo lơ lửng trong không khí, chưa có lời đáp.
Ngoài cửa nhà hàng, Linh đội mũ bảo hiểm lên, nở một nụ cười lạnh. Trò chơi vừa mới bắt đầu. Và bà ta, rồi sẽ phải trả giá cho lòng tham không đáy của mình.
Cô nổ máy xe, nhưng không về thẳng. Chiếc điện thoại trong túi rung lên một tin nhắn từ số lạ: “Chị Linh, điều tra về cô gái mà mẹ Đức đang mai mối có tiến triển rồi.”
Linh đọc xong, khóe môi nhếch cao. Phía sau cô, bóng mẹ Đức hiện ra nơi cửa kính nhà hàng. Bà ta đứng đó, tay cầm chiếc menu. Ánh mắt bà không rời chiếc đồng hồ trên cổ tay Linh – chiếc đồng hồ mà chỉ thoáng qua thôi, người sành sỏi cũng nhận ra là hàng limited edition trăm ngàn đô.
Nhưng Linh đã kịp lấy tay áo che lại, rồ ga phóng đi trong màn đêm.
Bà ta có thấy không? Có. Có tin không? Chưa.
Nhưng mầm nghi ngờ đã được gieo xuống. Và nó sẽ mọc lên, từ từ, cho đến khi sự thật phơi bày tất cả.