Chương 2: Nữ Phó Tổng Điện lực Vạn Thịnh Sắc Sảo
Tiếng vang của những gì vừa xảy ra còn chưa kịp lắng xuống khi bình minh ló dạng — và với Thành, đó là khởi đầu của một ngày đòi hỏi sự tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Đêm hôm đó, Hùng không về nhà ngay. Anh ngồi ở ghế đá công viên gần trụ sở Điện lực Vạn Thịnh, nhìn lên tòa nhà sáng đèn nơi mình vừa bị tống cổ ra, và bắt đầu viết email — một email gửi cho bộ phận kiểm soát nội bộ của tập đoàn, kèm theo toàn bộ dữ liệu SCADA bất thường mà anh đã lén backup trên USB trong ba tháng qua.
Nguyễn Thu Trang, Phó Tổng giám đốc của Tập đoàn Điện lực Việt Nam, là một trong những nhân vật trẻ tuổi nhất giữ chức vụ quan trọng này.
Với đôi mắt sáng và cái nhìn sắc sảo như dao, cô luôn thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Tại văn phòng làm việc, các nhân viên thường bàn tán về cô: "Nguyễn Thu Trang không chỉ thông minh mà còn quyết đoán, một phụ nữ có thể làm rung chuyển cả một ngành công nghiệp".
Hôm nay, trong một buổi chiều mưa phùn ẩm ướt, Trang ngồi bên bàn làm việc của mình, ánh đèn neon chói lòa phản chiếu trên mặt bàn gỗ sồi bóng loáng.
Cô đang ngắm nhìn những báo cáo chất lượng thiết bị điện mà Thành để lại trước khi bị sa thải.
Từng con số, từng biểu đồ, từng dấu hiệu bất thường đều hiện lên rõ nét trong đầu cô.
"Có điều gì đó không ổn", Trang tự nhủ, ngón tay mân mê chiếc bút bi màu đen, tâm trí cô như đang bị cuốn vào một mớ hỗn độn của sự thật và dối trá.
Trang nhớ lại cuộc họp hôm qua, khi Tổng Giám đốc tuyên bố sa thải Thành, giọng ông ta đầy vẻ không khoan nhượng.
"Chúng ta không thể để một kẻ phá hoại như vậy tiếp tục tồn tại trong tổ chức này!"
Những lời nói ấy như một nhát dao cứa sâu vào lòng cô.
"Phá hoại hay không, sao ông không để cho Thành có cơ hội biện minh?"
Trang thầm nghĩ, nhưng không dám lên tiếng.
Bởi cô biết, một khi đã quyết định, Tổng Giám đốc sẽ không dễ gì thay đổi.
Điều khiến Trang choáng váng hơn cả là việc Thành đã từng là một trong những kỹ sư hàng đầu của tập đoàn.
Anh không chỉ có chuyên môn vững vàng mà còn rất tận tâm với công việc.
Cô đã từng nhìn thấy sự nhiệt huyết trong từng dự án mà Thành tham gia.
Vậy mà giờ đây, anh lại bị sa thải chỉ vì một quyết định vội vàng.
Trang quyết định phải tìm hiểu sự thật.
Cô biết rằng, nếu không làm gì đó, sẽ không ai bảo vệ Thành, và nguy cơ của những thiết bị kém chất lượng sẽ còn tiếp diễn.
"Mình phải gặp Thành", cô tự nhủ, rồi nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo vest trước khi rời khỏi văn phòng.
Trời đã tối, những cơn gió lạnh lùa qua các con phố, làm cho không khí thêm phần u ám.
Trang khoác chiếc áo khoác mỏng vào người, bước ra khỏi tòa nhà văn phòng của Tập đoàn Điện lực Việt Nam.
Cô không biết rõ Thành đang ở đâu, nhưng trong đầu cô hiện lên hình ảnh của anh, người luôn dám đứng lên vì lẽ phải.
Cô quyết định sẽ tìm đến nhà anh, nơi mà cô biết là một căn hộ nhỏ ở quận Thanh Xuân.
Nhà Thành nằm trong một khu chung cư cũ kỹ nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp riêng của nó.
Những bức tường sơn màu trắng đã ngả sang vàng theo thời gian, nhưng điều đó không làm giảm đi sự ấm áp của nơi này.
Trang gõ cửa, lòng cô hồi hộp như một cô gái lần đầu tỏ tình.
Một lúc sau, cánh cửa mở ra, Thành xuất hiện với khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt hằn sâu vì thiếu ngủ, và bộ quần áo lấm bùn đất.
"Em đến tìm anh có việc gì không?"
Thành hỏi, giọng nói trầm và có phần nhạt nhẽo.
Trang cảm nhận được sự chán nản trong từng lời nói của anh.
"Chúng ta không thể để mọi chuyện như vậy được", cô đáp, quyết tâm trong mắt.
"Hãy cho em biết sự thật về những thiết bị đó, Thành.
Anh không thể để mình bị vùi dập như thế!"
Thành mời Trang vào trong, nỗi bất an hiện rõ trên gương mặt anh.
Căn hộ nhỏ chỉ có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ và vài chiếc ghế nhựa, trên tường là những bằng khen và chứng nhận của Thành.
"Em có thật sự muốn nghe không?"
Anh hỏi, đôi mắt như đang tìm kiếm sự đồng cảm nơi cô.
Trang gật đầu, rồi ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn anh.
"Tôi không hiểu tại sao mình lại bị sa thải như vậy.
Mọi thứ tôi nói đều có căn cứ.
Những thiết bị điện mà chúng ta đang sử dụng có chất lượng rất kém, có thể gây ra những tai nạn nghiêm trọng cho lưới điện quốc gia.
Nhưng khi tôi báo cáo lên cấp trên, họ chỉ coi đó là những lời nói vô căn cứ, và giờ đây... tôi là người chịu mọi trách nhiệm".
Nghe Thành nói, lòng Trang se thắt lại.
Cô không thể tin rằng một người tài năng như anh lại bị đối xử như vậy.
"Có lẽ, chúng ta cần phải tìm cách làm sáng tỏ sự việc này", Trang nói, giọng nói của cô đầy quyết tâm.
"Anh không thể một mình chống lại cả một hệ thống như vậy.
Em sẽ giúp anh".
Thành nhìn cô, một cảm giác ấm áp trào dâng trong lòng.
"Em có biết mình đang làm gì không?"
Anh hỏi, nhưng Trang chỉ cười nhẹ.
"Em đã từng là một phần của ngành điện, và em không thể đứng nhìn mọi thứ tan hoang như vậy.
Hãy cho em biết thêm về những thiết bị mà anh đã phát hiện ra."
Thành bắt đầu kể về những thiết bị mà anh đã làm việc.
Anh chỉ ra từng chi tiết nguy hiểm mà những thiết bị này có thể gây ra, từ việc mất điện đột ngột đến những vụ cháy nổ do điện quá tải.
Trang lắng nghe, từng câu từng chữ của anh như một bản cáo trạng đầy sức nặng.
"Chúng ta cần thu thập chứng cứ, cần có những báo cáo cụ thể để vạch trần sự thật, chuẩn bị cho một cuộc chiến mà có thể sẽ rất cam go."
Trang quyết định, ánh mắt của cô sáng lên như một ngọn lửa.
Buổi tối trôi qua trong những câu chuyện và ý tưởng, Thành và Trang đã cùng nhau thảo luận về cách thức xử lý tình huống.
Họ biết rằng mình đang đứng trước một cuộc chiến không hề dễ dàng, nhưng họ cũng hiểu rằng, nếu không làm gì đó, nguy cơ sẽ còn tiếp diễn, và lưới điện quốc gia sẽ mãi mãi bị đe dọa.
“Chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này”, Trang nói, giọng nói của cô tràn đầy quyết tâm.
“Em sẽ đứng cùng anh, cho đến khi sự thật được phơi bày.”
Họ bắt tay nhau, một sự đồng lòng mạnh mẽ trong đêm tối.
Trên bầu trời, những đám mây đen vẫn lượn lờ, nhưng trong lòng họ, một ánh sáng mới đã bắt đầu le lói.