Chương 4: Sự Cố Quá Tải Cố Ý
Khoảnh khắc đó sẽ khắc vào trí nhớ — nhưng chỉ trong một chớp mắt, thực tại kéo Thành trở lại: trận chiến vẫn còn dang dở.
Ánh sáng nhấp nháy từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt hốc hác của Nguyễn Đức Thành.
Cảm giác nặng nề như một tảng đá đè lên ngực khiến hắn không thể thở nổi.
Hôm nay, trong không khí ngột ngạt, Thành cảm thấy như mình đang đứng giữa một cơn bão.
Những tin tức về sự cố mất điện cục bộ ở khu công nghiệp Hà Nam đang dần lan rộng, và lơ lửng trên đầu hắn là cái bóng của sự nghi ngờ.
Hắn không thể ngờ rằng, những âm mưu đen tối từ cấp trên lại có thể đè nặng lên cuộc sống của mình đến vậy.
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, tại văn phòng Phó Tổng giám đốc Nguyễn Thu Trang, không khí trở nên căng thẳng.
Trang ngồi thẳng lưng trên ghế, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào tài liệu trên bàn.
Mỗi dòng chữ như đang thách thức sự kiên nhẫn của cô.
Cô biết rằng, sự cố này không thể chỉ là một tai nạn ngẫu nhiên.
Đằng sau đó là những toan tính mờ ám, những bàn tay đang lén lút điều khiển mọi thứ từ xa.
“Thành, cậu có chắc chắn rằng không có sai sót nào trong thiết kế lưới điện không?”
Trang quay sang hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mang theo sự quyết liệt.
Thành ngẩng đầu, ánh mắt đầy lo âu, hắn thở dài nói: “Tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng mọi thứ.
Tất cả các thiết bị đều đạt tiêu chuẩn chất lượng.
Tôi không thể hiểu nổi tại sao lại xảy ra sự cố này.”
Trang gật đầu, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một nỗi lo sợ.
Cô biết rằng, sếp cũ của Thành, người đã vu oan cho hắn, có thể đang âm thầm thao túng tình hình.
Cô cần phải hành động nhanh chóng.
Trở lại với Thành, hắn đứng dậy, đi lại quanh phòng, những bước chân vang lên trên nền gạch men lạnh lẽo.
Hắn nhớ lại cuộc gọi bí ẩn mà hắn nhận được tối qua.
Giọng nói của người đó, lạnh lùng và đầy đe dọa, đã khiến hắn cảm thấy mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi lụa.
Hắn không thể để mình bị dồn vào chân tường.
Hắn phải tìm ra sự thật.
“Nếu không có ai thao túng, tại sao lại ngắt rơ-le an toàn từ xa?”
Hắn lẩm bẩm, và rồi như có một ánh đèn sáng lên trong đầu, hắn chạy đến bàn làm việc, mở máy tính và bắt đầu kiểm tra các dữ liệu từ hệ thống điều khiển lưới điện.
Bên kia, Trang đã quyết định hành động.
Cô gọi điện cho một người bạn thân làm trong Cục Bảo vệ Công trình Điện lực, nhờ họ hỗ trợ điều tra.
Cô cần thông tin, cần biết ai đang đứng sau sự cố này.
Trong lúc chờ đợi, cô không thể ngồi yên, mà đi lại trong văn phòng, đầu óc xoay vòng với đủ loại giả thuyết.
“Nếu cái tên đó dám làm liều, thì tôi cũng sẽ không ngồi yên!”
Trang tự nhủ.
Cô sẽ không để bất kỳ ai bôi nhọ danh dự của mình và Thành.
Sáng hôm sau, Thành nhận được một thông báo khẩn từ Trang.
Họ hẹn gặp nhau tại quán cà phê nhỏ gần trụ sở Điện lực Vạn Thịnh.
Không khí ở đây có phần ấm áp, nhưng trong lòng Thành, cơn bão vẫn chưa qua.
Hắn đến nơi, nhìn thấy Trang đã ngồi chờ, vẻ mặt nghiêm túc như thường lệ.
“Có tin gì mới không?”
Thành hỏi, đồng thời cho tay vào túi quần, ngón tay bấu chặt vào cạnh bàn gỗ.
“Có một số thông tin đáng nghi ngờ về việc ngắt rơ-le an toàn.
Tôi đã liên lạc với một vài người trong ngành.
Họ cho biết rằng có khả năng sếp cũ của cậu đang cố tình thao túng sự cố này,” Trang nói, ánh mắt sắc bén như dao.
“Chúng ta cần phải tìm bằng chứng để buộc tội hắn.”
“Tôi không thể tin được hắn lại có thể làm điều đó.”
Thành gần như thất vọng, nhưng rồi hắn lấy lại bình tĩnh, “Vậy chúng ta cần làm gì tiếp theo?”
“Chúng ta sẽ phải theo dõi các hoạt động của hắn, đồng thời tìm hiểu xem còn ai có thể liên quan đến sự cố này.
Tôi đã có một số manh mối về những thiết bị kém chất lượng mà hắn đã nhập về,” Trang nói, nụ cười của cô hiện lên như một tia sáng giữa bầu trời u ám.
“Cảm ơn cô, Trang.
Tôi không biết mình sẽ ra sao nếu không có cô.”
Thành thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng bên trong vẫn đọng lại nỗi lo lắng.
Hắn biết rằng cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.
Hắn phải chuẩn bị tinh thần cho những thử thách sắp tới.
Nhưng ngay cả khi cuộc chiến diễn ra, Thành và Trang đều biết rằng, họ đang dần tiến gần hơn đến sự thật.
Và không ai có thể ngăn cản họ.