Chương 11: Sự Sụp Đổ Của Thế Lực Cũ
Tiếng vang của những gì vừa xảy ra còn chưa kịp lắng xuống khi bình minh ló dạng — và với Thành, đó là khởi đầu của một ngày đòi hỏi sự tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Ánh sáng từ những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy trên trần nhà như muốn báo hiệu cho một cuộc cách mạng đang diễn ra bên trong bốn bức tường của phòng họp lớn tại trụ sở Tập đoàn Điện Lực Việt Nam.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nguyễn Thu Trang, Phó Tổng Giám Đốc trẻ tuổi, người đã có nhiều quyết định táo bạo trong thời gian gần đây.
Cô ngồi ở vị trí trung tâm, ánh đèn chiếu thẳng vào khuôn mặt sáng ngời, tựa như ánh hào quang của một vị lãnh đạo tương lai.
Trong khi đó, gã sếp cũ, Trần Văn Hưng, là người đã từng có quyền lực lớn trong tay, giờ đây lại tỏ ra bồn chồn không yên.
Trần Văn Hưng mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi trắng, những nếp nhăn trên trán hắn ngày càng sâu hơn.
Hắn liên tục đưa tay lên xoa xoa, cố gắng gạt bỏ cảm giác nặng nề đang đè nén tâm trí.
Hắn không hề biết rằng, cuộc họp này không chỉ đơn thuần là một buổi giao ban thường niên nữa, mà chính là buổi lễ cáo chung cho những năm tháng thống trị của hắn trong Tập đoàn.
"Các đồng chí, hôm nay chúng ta sẽ bàn về việc cải cách các hợp đồng thầu phụ, nhằm làm sạch lưới điện quốc gia và bảo vệ tài sản nhà nước!"
Nguyễn Thu Trang bắt đầu khẳng định.
Giọng nói của cô dõng dạc, không hề run rẩy, như thể cô đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
Ánh mắt cô sắc lẹm như dao, quét một lượt qua tất cả những gương mặt đang có mặt trong phòng.
Trong khi đó, Thành, người đồng hành cùng Nguyễn Thu Trang, ngồi ở góc phòng, trái tim như ngừng đập.
Hắn biết rằng, sự thật mà hắn phát hiện ra không chỉ đơn thuần là những sai phạm nhỏ nhặt.
Đằng sau những hợp đồng thầu phụ dôi dư, là cả một mạng lưới tham nhũng khổng lồ, mà gã sếp cũ đang là kẻ chủ mưu.
Hắn nín thở, hồi hộp chờ đợi từng lời nói của Thu Trang.
"Sẽ không có ai thoát khỏi trách nhiệm trong vụ việc này!"
Cô tiếp tục, ánh mắt chạm vào Trần Văn Hưng.
Hắn như bị một cú sốc điện, sắc mặt chuyển từ trắng sang xanh, rồi lại đỏ bừng vì tức giận.
Hắn không thể ngồi yên thêm nữa, quyết định đứng dậy và phản bác.
"Cô không có quyền!
Cô đang phá hoại danh dự và uy tín của tôi!"
Hắn quát lên, giọng nói chát chúa như tiếng thét của một con thú bị dồn vào chân tường.
Từng từ hắn phát ra như những viên đạn, bắn thẳng vào Nguyễn Thu Trang, nhưng cô vẫn đứng vững, không hề nao núng.
"Danh dự và uy tín?"
Cô nhếch mép, ánh mắt không rời khỏi hắn.
"Chúng ta đang nói về sự an toàn của hàng triệu người dân, không phải là những lợi ích cá nhân của một kẻ tham nhũng như ông!"
Không khí trong phòng chợt trở nên ngột ngạt.
Những nhân viên khác cúi mặt, không dám nhìn nhau.
Họ biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là giữa hai người, mà là cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, giữa trách nhiệm và tham lam.
"Tôi đã có đủ bằng chứng để chứng minh những việc làm của ông!"
Nguyễn Thu Trang nói, giọng điệu kiên quyết.
"Hôm nay, chúng ta sẽ có mặt của đại diện Bộ An Ninh!"
Cô vừa dứt lời, cánh cửa phòng họp bất ngờ mở ra, một nhóm người mặc sắc phục công an bước vào với vẻ mặt nghiêm nghị.
Mọi người tròn mắt nhìn, sự bàng hoàng lan tỏa khắp căn phòng.
Trần Văn Hưng như bị đóng băng tại chỗ, đôi chân hắn không thể nhúc nhích.
Hắn đã từng nghĩ mình là kẻ mạnh nhất trong Tập đoàn, nhưng giờ đây, hắn chỉ là một con chuột bị dồn vào góc, chờ đợi cái chết.
"Ông Trần Văn Hưng!
Chúng tôi có lệnh bắt khẩn cấp ông vì tội tham nhũng và lừa đảo!"
Một trong những sĩ quan công an lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng, không hề có chút thương xót.
Mọi người trong phòng họp không thể tin vào mắt mình.
Một kẻ từng nắm quyền lực, giờ đây lại đang bị áp giải bởi chính những người mà hắn đã từng xem thường.
Trần Văn Hưng, gã sếp cũ, giờ chỉ còn lại là một kẻ tội phạm, không còn đường lùi.
"Cô đã hại tôi!"
Hắn gào lên, nhưng âm thanh của hắn chỉ như tiếng vọng trong một hố sâu.
"Tôi sẽ trả thù cô!
Cô không thể thoát khỏi tôi đâu!"
Nhưng Nguyễn Thu Trang chỉ đứng đó, ánh mắt không rời khỏi hắn, trong lòng cô trào dâng một cảm xúc mãnh liệt: sự công lý đã đến.
Cô không hề sợ hãi trước những lời đe dọa của hắn, bởi vì ngay lúc này, cô biết rằng mình đã làm điều đúng đắn.
"Tất cả những gì ông đã gây ra sẽ phải trả giá!"
Cô nói nhỏ, nhưng đầy quyết tâm.
Cuộc họp kết thúc trong sự hỗn loạn, nhưng trong lòng mọi người, ánh sáng của niềm hy vọng đã bắt đầu le lói.
Lưới điện quốc gia sẽ được làm sạch, và những kẻ tham nhũng sẽ không còn chỗ đứng trong xã hội này.