Chương 8: Cú Phản Kháng Từ Cấp Trên
Sáng sớm hôm sau, trước khi ánh nắng kịp len qua khe cửa, Trang đã ngồi dậy — trong đầu anh, những gì xảy ra ngày hôm qua vẫn còn đó, nhưng hướng đi đã rõ hơn.
Trong một văn phòng tối tăm ở tầng 12 của một tòa nhà sang trọng, ánh đèn neon phản chiếu lên mặt bàn bằng kính, tạo nên những vệt sáng bóng loáng.
Nguyễn Văn Hùng, một gã quan chức thoái hóa, đang ngồi nhấp từng ngụm cà phê không đường, đôi mắt sâu thăm thẳm như một hố đen không đáy.
Hắn ta cảm thấy nỗi sợ hãi đang dần xâm chiếm tâm trí mình.
Cuộc điều tra của Nguyễn Thu Trang và Phan Đức Thành đang ngày càng tiến gần đến nguồn gốc của những lô thiết bị kém chất lượng mà hắn đã tiếp tay nhập khẩu.
"Chuyện này không thể để xảy ra, không thể để họ phát hiện ra mối liên hệ giữa chúng ta!"
- Hắn thốt lên, giọng nói đầy hoảng loạn, khiến cho những giọt mồ hôi lạnh rịn ra ướt đẫm lưng áo sơ mi trắng.
Khuôn mặt hắn bắt đầu chuyển màu xám ngoét, như thể sự sợ hãi đang ăn mòn từng tế bào trong cơ thể hắn.
Hàng loạt ý tưởng điên rồ hiện ra trong đầu hắn.
Hắn cần một sự cứu vớt, và không ai khác ngoài một gã quan chức cấp cao ở Bộ Công Thương – người mà hắn đã từng có mối quan hệ thân thiết trong những bữa tiệc tùng.
"Đúng rồi!
Mình sẽ gọi cho Phạm Minh Tuấn!"
- Hắn thốt lên, như thể vừa tìm ra ánh sáng giữa đêm tối.
Cái tên này có sức ảnh hưởng lớn, có thể dễ dàng ký những văn bản hỏa tốc cần thiết để chặn đứng cuộc điều tra của Trang và Thành.
Hắn lập tức nhấc điện thoại, tay run run bấm số.
Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hùng lập tức mở lời: "Minh Tuấn, anh có thể giúp tôi một chuyện lớn không?
Chuyện này cực kỳ nghiêm trọng.
Tôi cần anh dùng quyền lực của mình để ký một văn bản đình chỉ công tác của Nguyễn Thu Trang và niêm phong tất cả tài liệu điều tra của Thành."
Đầu bên kia, giọng nói của Phạm Minh Tuấn vang lên, mang theo chút nghi ngờ: "Có chuyện gì mà nghiêm trọng vậy, Hùng?"
Hùng không thể chần chừ thêm, hắn gắt gao giải thích: "Nếu không dập tắt được cuộc điều tra này, rất có thể chúng ta sẽ bị lộ.
Những thiết bị kém chất lượng đó sẽ khiến hàng triệu người dân chịu ảnh hưởng.
Anh không muốn có bất kỳ scandal nào trong bộ của mình, đúng không?"
Nghe vậy, Minh Tuấn trầm ngâm một lúc, rồi nói: "Được, tôi sẽ xem xét.
Nhưng anh cũng biết, tôi không thể làm điều này mà không có lý do chính đáng.
Anh cần phải cung cấp thêm thông tin."
Hùng gật đầu, mặc dù Minh Tuấn không thể nhìn thấy, nhưng trong lòng hắn, sự khẩn cấp đang dâng trào.
"Tôi sẽ gửi cho anh một báo cáo giả, nói rằng cuộc điều tra của Trang có khả năng gây ra sự hoang mang trong nội bộ, và có thể dẫn đến những quyết định sai lầm từ phía lãnh đạo."
Hắn cúp máy, thả lỏng người vào ghế, nhưng nỗi lo vẫn không nguôi.
Hắn bắt đầu soạn thảo email với nội dung chi tiết, đưa ra những thông tin sai lệch để tạo ra lý do hợp lý cho sự đình chỉ công tác của Trang.
Những ngón tay hắn gõ trên bàn phím như chạy đua với thời gian, từng câu chữ được xé ra từ trí tưởng tượng đầy ma quái của hắn.
Trong khi đó, ở một góc khác của thành phố, Nguyễn Thu Trang đang ngồi trong văn phòng của mình, ánh đèn vàng dịu dàng chiếu sáng khuôn mặt thanh tú, nhưng ánh mắt của cô lại mang một sức mạnh sắc bén.
Cô vừa nhận được thông tin từ một nguồn tin thân cận, rằng có một âm mưu đang được hình thành nhằm ngăn chặn cuộc điều tra.
"Mình phải hành động ngay!"
- Cô thầm nghĩ, nhịp tim đập loạn xạ, từng giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên trán.
Cô không thể ngồi yên mà để cho những kẻ tham nhũng tiếp tục lộng hành.
Với sự quyết tâm, Trang nhấc điện thoại, gọi ngay cho Thành.
"Thành à, có tin không tốt.
Họ đang lên kế hoạch để chặn đứng cuộc điều tra của chúng ta!"
- Cô nói, giọng nói gấp gáp, như thể đang chạy đua với thời gian.
"Chúng ta cần phải thu thập chứng cứ ngay lập tức, không thể để họ có thời gian thực hiện kế hoạch của mình!"
Nghe vậy, Thành không chút chần chừ: "Được, chúng ta sẽ đến những nơi có thể tìm thấy tài liệu cần thiết.
Tôi sẽ gọi cho vài đồng nghiệp trong ngành để thu thập thêm thông tin."
Họ nhanh chóng lên kế hoạch, xác định những địa điểm mà các thiết bị kém chất lượng có thể đang được cất giấu.
Trang cảm thấy một sức mạnh dâng trào trong người, cô biết rằng mình không thể để kẻ xấu chiến thắng.
Số phận của hàng triệu người dân đang nằm trong tay họ, và cô sẽ không để cho bất kỳ ai làm hại đến lưới điện quốc gia.
Cả hai người, một con đường hướng về phía ánh sáng, một con đường hướng về bóng tối, nhưng không ai biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
Họ đều cảm nhận được sức ép đang gia tăng từ những kẻ đứng sau, và nếu không cẩn thận, họ có thể trở thành nạn nhân của chính sự tham lam mà họ đang cố gắng chống lại.
Chỉ còn vài giờ nữa, mọi thứ sẽ được quyết định.
Cuộc đua giữa chính nghĩa và tội ác đang ở giai đoạn cao trào nhất, và chỉ có một bên sẽ đứng vững sau cùng.