Chương 13: Dòng Điện Trái Tim

Đêm không dài với người không ngủ được. Trang đã dành cả đêm đó để chuẩn bị — và khi trời sáng, anh bước ra ngoài với một kế hoạch hoàn chỉnh trong tay.

Trong không khí rạng rỡ của Hà Ngoại, Thành cảm nhận được sự căng thẳng trong lòng mình.

Nụ cười của ông Giám đốc Tập đoàn Điện lực Việt Nam, người vừa thông báo về quyết định bổ nhiệm Thành vào vị trí Giám đốc Công nghệ lưới điện thông minh quốc gia, vẫn vang vọng bên tai.

Ánh đèn neon từ các tòa nhà cao tầng phản chiếu trên mặt hồ Gươm, tạo nên những vệt sáng lung linh như những dòng điện đang chảy qua mạch máu của thành phố.

Thành đứng bên bờ hồ, hít một hơi thật sâu, để không khí trong lành mang theo chút mát lạnh của đêm thu thấm vào lồng ngực.

Anh nhớ lại những ngày tháng đầy khó khăn và thử thách, khi mà từng bước đi của mình đều bị theo dõi bởi những ánh mắt nghi ngờ.

Giờ đây, với vị trí mới, anh cảm thấy trách nhiệm trĩu nặng trên vai.

Bản thân anh không chỉ là một kỹ sư, mà còn là người tiên phong trong cuộc chiến làm sạch lưới điện quốc gia.

Trong lúc đó, tiếng bước chân quen thuộc kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ.

Nguyễn Thu Trang, Phó Tổng giám đốc Điện lực Vạn Thịnh, xuất hiện trong bộ đầm tối giản nhưng đầy quyến rũ.

Cô đi đến gần, ánh đèn từ các quán cà phê ven hồ hắt lên làn da trắng sáng của cô, khiến cho vẻ đẹp của cô càng thêm rực rỡ.

“Chúc mừng anh, Thành,” Trang nói, nụ cười tỏa nắng trên khuôn mặt.

“Đó là một vị trí xứng đáng dành cho anh.”

“Cảm ơn Trang,” Thành đáp, cảm giác phấn chấn và lo âu cùng lúc.

“Tôi sẽ cố gắng hết mình để không phụ lòng tin của mọi người.”

Anh nhìn thẳng vào mắt Trang, và trong khoảnh khắc ấy, một điều gì đó giữa họ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Anh biết không, tôi đã theo dõi và ủng hộ anh từ rất lâu rồi,” Trang thổ lộ, ánh mắt của cô đầy chân thành.

“Tôi tin rằng anh là người có thể thay đổi tình hình hiện tại.”

Thành chợt cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Không phải chỉ vì lời khen ngợi, mà còn vì sự chân thành trong giọng nói của Trang.

“Cảm ơn Trang, nhưng tôi không chỉ muốn tạo ra sự thay đổi trong công việc.

Tôi cũng muốn….”

“Muốn gì?”

Trang cắt ngang, đôi mắt cô sáng rực như những ngọn đèn trang trí quanh hồ.

Cô bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người gần như không còn.

“Tôi muốn mọi thứ giữa chúng ta trở nên rõ ràng hơn,” Thành nói, giọng anh trầm xuống.

“Tôi không chỉ coi Trang là đồng nghiệp mà còn hơn thế nữa.”

Trang nín thở, ánh mắt cô lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm.

“Thành, tôi cũng cảm thấy như vậy.

Tôi đã rất lo lắng về điều này, nhưng….”

“Nhưng gì?”

Thành hỏi, sự hồi hộp lăn tăn trong lòng khiến anh gần như không thể đứng yên.

“Nhưng trong công việc, chúng ta phải giữ khoảng cách, sự chuyên nghiệp là rất quan trọng,” Trang đáp, nhưng giọng nói của cô đã không còn cứng nhắc như trước.

Cô chần chừ một chút, ánh mắt hướng về mặt hồ.

“Tôi không biết liệu chúng ta có thể vượt qua được ranh giới này hay không.”

“Tôi tin rằng chúng ta có thể,” Thành kiên định nói.

“Nếu chúng ta cùng nhau chiến đấu vì lưới điện quốc gia, thì việc giữ gìn tình cảm giữa hai người cũng không phải là điều quá khó.”

Trang mỉm cười, nhưng trong đôi mắt cô vẫn có chút gì đó băn khoăn.

“Có thể anh nói đúng.

Nhưng tôi không muốn mang đến cho anh bất kỳ rắc rối nào.”

“Rắc rối?”

Thành nháy mắt.

“Tôi đã chịu đủ rắc rối rồi.

Một chút rắc rối từ tình cảm sẽ không làm tôi chùn bước.”

“Vậy… chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?”

Trang hỏi, đôi mắt cô sáng lên như ánh điện.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc cùng nhau làm việc thật tốt,” Thành đáp, ánh mắt anh kiên định.

“Sau đó, hãy để mọi thứ tự nhiên phát triển.”

“Đồng ý,” Trang gật đầu, nụ cười của cô như ánh sáng le lói trong đêm tối.

Hai người đứng đó, giữa bầu không khí lãng mạn của Hà Ngoại, giữa những âm thanh xôn xao của cuộc sống, và giữa những mơ mộng về một tương lai tươi sáng.

Thành cảm nhận được dòng điện trái tim mình đang rạo rực, một nguồn năng lượng mới đang trỗi dậy và kết nối hai con người đầy nhiệt huyết này lại với nhau.

Chẳng bao lâu sau, họ cùng nhau bước đi dọc theo bờ hồ, không chỉ là hai đồng nghiệp, mà có thể còn hơn thế nữa.

Dưới ánh sao sáng, những dòng điện của cảm xúc đang chảy mãnh liệt, hòa quyện cùng những giấc mơ về tương lai, về một lưới điện an toàn và một tình yêu chân thành.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...