Chương 10: Cuộc Gặp Với Cục C09 Bộ An Ninh
Không khí vẫn còn nặng nề từ những gì xảy ra trước đó. Thành ngồi thẳng lưng, nhìn vào khoảng tối trước mắt — và bắt đầu tính bước tiếp theo.
Ánh nắng sớm mai len lỏi qua những tán cây xanh mướt, chiếu rọi lên con đường dẫn đến trụ sở Cục Cảnh sát kinh tế Cục C09 Bộ Công an.
Nguyễn Thu Trang và Phan Đức Thành, hai nhân vật chính trong cuộc chiến chống lại tham nhũng, đang trên đường đến nơi đây, nơi mà hy vọng và lo lắng đan xen trong lòng họ.
Đôi tay Thành nắm chặt ổ cứng, chiếc áo sơ mi trắng bó sát cơ thể, mồ hôi rịn ra ướt đẫm lưng áo, biểu hiện rõ ràng sự căng thẳng.
“Em có chắc chắn rằng đây là điều đúng đắn không, Thành?”
Trang quay sang, ánh mắt sắc bén như một lưỡi dao, dường như có thể cắt đứt mọi suy nghĩ tiêu cực đang lẩn khuất trong đầu Thành.
“Nếu chúng ta có bằng chứng, họ sẽ không thể không hành động.”
“Em không thể tin được rằng những người đứng đầu Điện lực Vạn Thịnh lại có thể tham nhũng đến mức này.”
Thành thở dài, gương mặt anh không giấu nổi sự chán nản.
“Họ đã hủy hoại không chỉ lưới điện mà còn mạng sống của hàng triệu người.”
“Đúng vậy.
Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ có cơ hội để làm sáng tỏ mọi chuyện.”
Trang cười nhẹ, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.
“Bằng chứng trong tay chúng ta sẽ khiến họ phải trả giá.”
Họ bước vào tòa nhà lớn, nơi mà hàng loạt hình ảnh những vụ án tham nhũng lớn được treo trang trọng trên tường.
“Cảm giác như chúng ta đang bước vào một chiến trường.”
Thành thì thầm, lưng anh đã cứng lại như một tấm thép.
“Chúng ta không phải chiến đấu một mình.”
Trang đặt tay lên vai Thành, ánh mắt trao đi niềm tin.
“Có rất nhiều người đang chờ đợi chúng ta.”
Họ nhanh chóng được dẫn vào một căn phòng rộng rãi, nơi mà không khí căng thẳng đến mức có thể cắt được bằng dao.
Ngồi đối diện với họ là ba người đàn ông mặc quân phục, ánh mắt họ lạnh lùng như một băng giá.
Một người đàn ông trung niên, có vẻ là chỉ huy, gật đầu chào họ nhưng không nói gì.
“Chúng tôi đã nhận được thông tin về cuộc gặp này.”
Ông ta lên tiếng, âm thanh trầm đục, như vọng lại từ lòng đất.
“Thưa các đồng chí, chúng tôi đã thu thập được những bằng chứng không thể chối cãi về việc tham nhũng trong ngành điện.”
Trang mạnh mẽ bắt đầu, giọng nói của cô vang lên như tiếng trống trận.
“Đây là ổ cứng chứa dữ liệu SCADA gốc và hồ sơ kiểm định giả mạo.”
Cô đặt ổ cứng lên bàn, ánh mắt không rời khỏi người chỉ huy.
Những người đàn ông kia trao đổi ánh nhìn với nhau, sự nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt họ.
“Các bạn có chắc chắn rằng dữ liệu này là chính xác không?”
Một người hỏi, giọng điệu không mấy thiện cảm.
“Tôi là kỹ sư Smart Grid và tôi đã kiểm tra từng chi tiết trong đó.”
Thành bước lên, giọng nói có phần run rẩy nhưng vẫn đầy tự tin.
“Chúng ta không thể để những kẻ tham nhũng này tiếp tục lộng hành.”
“Và các bạn có chứng cứ gì để chứng minh?”
Người chỉ huy nhíu mày, ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng.
“Đây chỉ là những tài liệu, chúng tôi cần thêm thông tin để có thể khởi tố vụ án.”
“Các đồng chí hãy xem qua tài liệu này.”
Trang lấy ra một tập tài liệu dày cộp, bên trong chứa đầy các bản sao hợp đồng, bảng kiểm định và những tài liệu liên quan đến thiết bị kém chất lượng.
“Từng thông tin đều được kiểm chứng và có dấu hiệu rõ ràng của sự giả mạo.”
Người chỉ huy cầm tài liệu, lật từng trang một, ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng.
“Nếu những gì các bạn nói là sự thật, chúng tôi sẽ cần phải mở một cuộc điều tra nghiêm túc.”
“Chúng tôi không chỉ muốn điều tra, mà còn muốn thấy sự công bằng.”
Thành nhấn mạnh, ánh mắt anh đầy khát khao.
“Những người này đã hủy hoại không chỉ lưới điện, mà còn là mạng sống của hàng triệu người dân.”
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
Người chỉ huy đặt tài liệu xuống, ánh mắt ông ta dừng lại trên Thành.
“Chúng tôi sẽ cần chứng cứ rõ ràng hơn, và các bạn sẽ phải hỗ trợ chúng tôi trong quá trình điều tra.”
“Chúng tôi đã sẵn sàng.”
Trang đáp lại, nắm tay Thành siết chặt.
“Chúng ta sẽ không để họ thoát tội.”
Cuộc gặp gỡ kết thúc trong bầu không khí đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo âu.
Trang và Thành rời khỏi tòa nhà, ánh nắng chói chang ngoài kia như một dấu hiệu của một cuộc chiến mới bắt đầu.
“Họ sẽ phải trả giá, em tin là như vậy.”
Thành nói, dẫu rằng trong lòng vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng.
“Chúng ta sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.”
Trang đáp, ánh mắt cô lấp lánh như sao trời, đầy quyết tâm và hy vọng.