Chương 4: Dấu Vết Chất Độc – Khi Máy Móc Không Biết Nói Dối
Phòng thí nghiệm của Vạn An Capital nằm ở tầng hầm tòa nhà trụ sở trên phố Láng Hạ, lạnh và im lặng như một căn phòng không có linh hồn.Đèn huỳnh quang trắng xanh rọi thẳng xuống mặt bàn inox, phản chiếu lên khuôn mặt Duy Anh một thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô cảm.Anh đặt hai hộp trà xuống bàn — một hộp trà sen bách diệp do chính tay anh sản xuất từ đầm Quảng An, một hộp Modern Lotus Premium của Lê Hoài Nam, mua tại siêu thị Vinmart trên đường Xuân Diệu lúc sáu giờ sáng.Ngón tay anh khẽ gõ nhẹ lên nắp hộp trà của Hoài Nam.Tiếng gõ khô khốc, rỗng tuếch.Lâm Khánh Chi đứng cách anh hai bước, tay ôm một tập hồ sơ dày, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính nối với hệ thống sắc ký khí ghép khối phổ GC-MS Agilent 7890B đang khởi động."Anh có chắc không?" — giọng cô không có cảm xúc thừa, sắc như lưỡi dao cạo."Chắc cái gì?" — Duy Anh hỏi lại, mắt không rời cái hộp trà."Chắc rằng kết quả sẽ ra thứ anh đang nghĩ." — Khánh Chi đặt tập hồ sơ xuống bàn, ngón trỏ gõ nhẹ lên mặt giấy.
— "Vì nếu máy chạy ra kết quả bình thường, tôi sẽ không có lý do để tiếp tục đầu tư vào vụ này."Duy Anh quay lại nhìn cô.Ánh mắt anh không giận, không xin xỏ — chỉ là một thứ điềm tĩnh đặc quánh, như mặt hồ lúc bốn giờ sáng trước khi sen nở."Cô đã ngửi trà của Hoài Nam chưa?" — anh hỏi.Khánh Chi im lặng.Duy Anh mở nắp hộp Modern Lotus Premium, đẩy nhẹ về phía cô.Mùi hương bốc lên ngay lập tức — ngọt gắt, nồng, sắc như nước hoa rẻ tiền phun quá tay.Khánh Chi khẽ nhíu mày.Một cơ nhỏ dưới khóe mắt trái giật nhẹ, nhanh đến mức gần như không ai nhận ra.Duy Anh mở hộp trà của mình.Mùi hương thoát ra khác hoàn toàn — nhẹ, thanh, man mác như gió thổi qua mặt hồ lúc bình minh, không cố gắng, không phô trương, chỉ là sự hiện diện thuần khiết của cánh sen bách diệp đã được ủ đúng cách."Bây giờ cô hiểu tôi muốn nói gì chưa?" — Duy Anh nói khẽ.Khánh Chi không trả lời ngay.Cô nhấc hộp Modern Lotus lên, đọc thành phần in trên nhãn: Trà xanh Thái Nguyên, hương sen tự nhiên, không chất bảo quản.Môi cô mím lại."Chạy máy đi." — cô nói gọn.Kỹ thuật viên phòng lab — một người đàn ông trung niên tên Minh Quân, đeo kính dày, ngón tay chai cứng vì làm việc với hóa chất nhiều năm — bắt đầu chuẩn bị mẫu.Anh ta dùng cân phân tích lấy chính xác 2 gram trà Modern Lotus, nghiền mịn, hòa tan trong dung môi methanol tinh khiết theo tỉ lệ chuẩn, lọc qua màng 0.45 micromet rồi nạp vào buồng tiêm mẫu của hệ thống GC-MS.Màn hình bắt đầu hiển thị các thông số ban đầu.Nhiệt độ cột tăng dần từ 50°C lên 280°C theo chương trình gradient đã cài sẵn.Duy Anh đứng nhìn, hai tay đút túi, thở đều.Phòng lab chìm vào im lặng nặng nề, chỉ có tiếng máy bơm khí helium chạy đều đều như nhịp thở của một cỗ máy không biết mệt.Hai mươi phút trôi qua.Rồi màn hình bắt đầu vẽ ra những đỉnh sắc ký — những đường cong lên xuống ghi lại từng phân tử hóa học trong mẫu trà theo thời gian lưu và khối lượng phân tử.Minh Quân ghé sát màn hình, mắt chạy nhanh qua các đỉnh.Rồi anh ta dừng lại.Ngón tay anh ta khẽ chỉ vào một đỉnh cao bất thường ở thời gian lưu 14.7 phút, khối lượng phân tử m/z = 166."Ethyl Vanillin." — Minh Quân nói, giọng phẳng lặng nhưng trọng lượng.Khánh Chi bước lại gần, mắt nhìn thẳng vào màn hình."Hàm lượng?" — cô hỏi.Minh Quân gõ vài phím, so sánh với đường chuẩn đã chuẩn bị trước."87.3 mg/kg." — anh ta đọc con số.
— "Ngưỡng an toàn theo quy định QCVN 4-12:2010 và tiêu chuẩn EU 1334/2008 là 16 mg/kg đối với sản phẩm trà uống trực tiếp."Căn phòng im như tờ.Duy Anh không nói gì.Khánh Chi cúi xuống, nhìn chằm chằm vào con số 87.3 trên màn hình.Gấp 5.45 lần ngưỡng cho phép.Ethyl Vanillin ở hàm lượng cao gây kích ứng niêm mạc dạ dày, rối loạn nhịp tim, co thắt mạch vành khi tích lũy lâu dài — đặc biệt nguy hiểm với người cao tuổi và người có tiền sử tim mạch."Chạy lại lần hai để xác nhận." — Khánh Chi ra lệnh, giọng không run."Chạy lại ba lần." — Duy Anh nói thêm.Minh Quân gật đầu, không phản đối.Trong lúc chờ đợi, Khánh Chi ngồi xuống ghế, mở laptop, bắt đầu soạn hồ sơ.Ngón tay cô gõ phím nhanh, mạch lạc, không do dự.Cô tạo một file PDF mang tiêu đề: BÁO CÁO PHÂN TÍCH HÓA CHẤT THỰC PHẨM — MẪU TRÀ MODERN LOTUS PREMIUM — NGÀY 14/11 — VẠN AN CAPITAL LABORATORY.Cô nhập đầy đủ: số hiệu thiết bị GC-MS Agilent 7890B, số serial máy, tên kỹ thuật viên Minh Quân, phương pháp chuẩn bị mẫu, điều kiện phân tích, kết quả định lượng, so sánh với tiêu chuẩn pháp lý.Cô không bỏ sót một chi tiết nào.Đây không phải lần đầu Lâm Khánh Chi làm việc này.Trước khi trở thành CFO của Vạn An Capital, cô từng là kiểm toán viên tại Deloitte Việt Nam — một trong bốn công ty kiểm toán Big 4 — và cô hiểu rõ hơn ai hết rằng một hồ sơ pháp lý vững chắc không được phép có lỗ hổng nào, dù nhỏ nhất.Lần thứ hai máy chạy xong.Kết quả: 86.9 mg/kg.Lần thứ ba: 87.1 mg/kg.Ba lần đo, ba kết quả nhất quán trong biên độ sai số cho phép 0.5%.Minh Quân in ra ba bản kết quả, ký tên, đóng dấu phòng lab.Duy Anh cầm tờ kết quả đầu tiên lên.Tay anh không run.Nhưng ở khóe mắt phải, một gân nhỏ nổi lên, đập khẽ theo nhịp tim.Anh nhớ lại ba năm trước — khi Lê Hoài Nam còn là người anh gọi là anh, người đã dạy anh cách phân biệt sen bách diệp với sen thường bằng cách nhìn vào nhụy hoa lúc bình minh.Người đó bây giờ đang bán hóa chất với nhãn mác hương sen tự nhiên."Anh ổn không?" — Khánh Chi hỏi, không nhìn lên khỏi màn hình."Ổn." — Duy Anh đặt tờ kết quả xuống.
— "Tiếp theo làm gì?"Khánh Chi đóng laptop lại, đứng dậy."Tôi đã có mối quan hệ với C03 từ vụ điều tra gian lận tài chính năm ngoái." — cô nói, giọng bình tĩnh như đang báo cáo số liệu quý.
— "Tôi sẽ gửi hồ sơ này trực tiếp đến Cơ quan Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu — C03 Bộ Công an — kèm đơn tố cáo chính thức về hành vi vi phạm an toàn thực phẩm theo Điều 317 Bộ luật Hình sự 2015 sửa đổi 2017."Duy Anh nhìn cô."Cô làm điều này vì hợp đồng trăm tỷ hay vì cô thấy đây là đúng?"Khánh Chi không trả lời ngay.Cô nhặt tập hồ sơ lên, kẹp ba bản kết quả GC-MS vào bên trong."Tôi làm điều này vì cả hai." — cô nói, giọng không có chút áy náy.
— "Tôi không phân biệt hai thứ đó.
Đúng và có lợi không nhất thiết phải mâu thuẫn nhau."Duy Anh nhìn cô một lúc, rồi gật đầu.Đó là câu trả lời trung thực nhất anh nghe được trong nhiều tuần qua.Khánh Chi bước ra cửa, dừng lại ở ngưỡng cửa, quay lại nhìn anh."Anh Duy Anh." — cô gọi."Gì?""Đêm hội trà quốc tế còn bốn ngày nữa." — cô nói.
— "Tôi cần anh chuẩn bị đủ trà sen bách diệp cho 200 khách, bao gồm cả ngài Đại sứ Pháp Pierre Laurent và đoàn thương mại EU.