Chương 2: Thỏa Thuận Trăm Tỷ Bên Hồ Tây
Quán trà Nguyệt Hồ nằm lùi sâu vào con ngõ nhỏ trên phố Từ Hoa, phường Quảng An, quận Tây Hồ, cách mặt hồ chưa đầy ba mươi bước chân.Buổi chiều tháng Tám, mặt nước Hồ Tây phẳng lặng như tấm gương đồng cũ, hơi ẩm từ hồ thổi vào mang theo mùi bùn non và mùi sen thoảng nhẹ — thứ mùi mà Nguyễn Duy Anh đã quen từ năm lên tám tuổi, khi ông nội đặt bàn tay thô ráp lên vai cậu bé và nói: "Mùi này là mùi của nhà mình, con ạ."Bây giờ, cái mùi đó đang đứng ngoài cửa sổ quán trà, nhìn vào anh như một lời nhắc nhở lạnh lùng.Duy Anh ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ mun, hai bàn tay đặt úp trên mặt bàn, móng tay còn vệt đất đen từ sáng sớm khi anh cố len lỏi vào đầm sen đã bị niêm phong để kiểm tra xem mấy gốc sen bách diệp còn sót lại có đang chết dần không.Chúng đang chết.Không ai tưới, không ai vớt bèo, không ai kiểm tra độ pH của nước — ba ngày kể từ khi Ủy ban nhân dân quận Tây Hồ ký quyết định niêm phong theo đề nghị của Lê Hoài Nam với lý do "vi phạm quy hoạch vùng đệm di sản", bốn mươi hai gốc sen bách diệp cổ nhất trong đầm đã bắt đầu vàng lá.Bốn mươi hai gốc sen mà ông nội anh mất hai mươi năm chọn giống.Tiếng guốc gỗ gõ trên nền đá xanh vang lên từ phía cửa, đều và chắc, không vội vàng.Người phụ nữ bước vào quán Nguyệt Hồ mặc áo dài lụa trắng ngà, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Patek Philippe mặt đen — thứ duy nhất trên người cô không phải màu trung tính.Lâm Khánh Chi, ba mươi lăm tuổi, CFO của quỹ đầu tư Vạn An Capital, người vừa gọi điện cho Duy Anh lúc sáu giờ sáng nay bằng một câu ngắn gọn đến mức thô: "Tôi muốn gặp anh lúc ba giờ chiều.
Quán Nguyệt Hồ.
Đừng trễ."Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh, không bắt tay, không chào xã giao, đặt thẳng một chiếc máy tính bảng lên bàn với màn hình đã mở sẵn một file PDF dày."Anh Duy Anh," cô bắt đầu, giọng bằng phẳng như mặt hồ ngoài kia, "tôi không đến đây vì tôi thương anh."Duy Anh nhìn thẳng vào mắt cô — không chớp, không né."Tôi biết," anh nói.Lâm Khánh Chi gật đầu một cái, như thể câu trả lời đó đã vượt qua được vòng sơ loại đầu tiên trong đầu cô.Bà chủ quán Nguyệt Hồ — một người phụ nữ sáu mươi tuổi tóc búi cao, đôi tay chai sần vì mấy chục năm pha trà — bước ra đặt lên bàn một ấm đất Tử Sa nhỏ, khói bốc lên mỏng như sợi chỉ.Mùi sen lan ra.Không phải mùi sen của nước hoa, không phải mùi sen của xà phòng — đây là mùi của hoa sen bách diệp thật sự, ướp trong trà mộc trải qua bảy lần ướp bảy lần sấy, pha bằng nước giếng cổ Quảng An đun sôi trên bếp than củi nhãn lồng, nhiệt độ giữ ổn định ở tám mươi lăm độ C.Lâm Khánh Chi cầm chén trà lên, đưa lên mũi, nhắm mắt đúng hai giây.Hai giây đó là thứ duy nhất trong buổi chiều hôm nay để lộ ra rằng cô cũng là con người."Tôi đã đọc toàn bộ hồ sơ của hợp tác xã Trà Sen Bách Diệp," cô đặt chén xuống, mở file PDF trên máy tính bảng, đẩy về phía anh."Doanh thu năm ngoái: hai tỷ tám trăm triệu đồng.
Biên lợi nhuận gộp: 34%.
Tài sản cố định: đầm sen 1,2 héc-ta, một xưởng sấy thủ công, ba máy đóng gói cũ đời 2015.
Tổng tài sản định giá theo sổ sách: khoảng mười hai tỷ."Cô dừng lại, nhìn anh."Nhưng tôi không định trả mười hai tỷ để mua hợp tác xã của anh."Khớp ngón tay Duy Anh siết lại dưới mặt bàn, phát ra tiếng rắc khe khẽ mà chỉ anh nghe thấy."Vạn An Capital sẽ rót một trăm tỷ đồng vào hợp tác xã," Lâm Khánh Chi nói tiếp, giọng không lên không xuống, "đổi lấy ba mươi phần trăm cổ phần, ghế Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị cho đại diện của quỹ, và quyền phủ quyết các quyết định đầu tư trên năm tỷ đồng."Duy Anh không nói gì.Anh nhìn xuống file PDF, lướt qua những con số, những điều khoản đã được soạn sẵn bằng font chữ Times New Roman cỡ mười hai, căn lề chuẩn, dấu phẩy đặt đúng chỗ — rõ ràng là sản phẩm của một đội ngũ pháp lý làm việc qua đêm."Anh im lặng không có nghĩa là tôi sẽ nâng giá," cô nói thêm, không hề bất lịch sự, chỉ đơn giản là thông báo."Tôi không im lặng vì muốn anh nâng giá," Duy Anh ngẩng đầu lên, "tôi đang đọc điều khoản về quyền sử dụng tên thương hiệu."Lâm Khánh Chi hơi nghiêng đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để Duy Anh hiểu rằng cô đang chú ý hơn một chút."Điều khoản 7.3," anh chỉ vào màn hình, "anh thấy nó ghi 'Vạn An Capital có quyền cấp phép thương hiệu cho bên thứ ba với sự đồng ý của đại diện hợp tác xã' — nhưng không định nghĩa 'đồng ý' là đồng ý của bao nhiêu phần trăm phiếu bầu trong hội đồng."Lần này Lâm Khánh Chi thật sự dừng lại.Cô cầm máy tính bảng lên, đọc lại điều khoản 7.3, đặt xuống.Một nét gì đó thoáng qua khóe miệng cô — không hẳn là nụ cười, nhưng gần với sự thừa nhận."Đúng," cô nói, "lỗi soạn thảo.
Sẽ sửa thành 'đồng ý của tối thiểu năm mươi mốt phần trăm phiếu bầu toàn hội đồng'.""Và điều khoản 12.1," Duy Anh tiếp tục, không dừng lại, "về điều kiện mua lại cổ phần — anh cần thêm điều khoản bảo vệ: nếu Vạn An Capital chuyển nhượng cổ phần cho bên thứ ba, hợp tác xã có quyền ưu tiên mua lại theo giá thị trường trong vòng chín mươi ngày.""Sáu mươi ngày," Lâm Khánh Chi đáp ngay."Bảy mươi lăm."Hai người nhìn nhau qua làn khói trà mỏng."Được," cô gật đầu, "bảy mươi lăm ngày."Duy Anh đặt máy tính bảng xuống, nhìn thẳng vào mắt cô."Một trăm tỷ," anh nói chậm rãi, "chị định dùng bao nhiêu cho phòng thí nghiệm?""Ba mươi lăm tỷ để xây dựng và trang bị phòng lab chuẩn ISO 17025," cô trả lời không cần nhìn lại tài liệu, "hệ thống sắc ký khí ghép khối phổ GC-MS Agilent 7890B, máy quang phổ hấp thụ nguyên tử, thiết bị phân tích vi sinh vật — đủ để kiểm nghiệm độc lập và đủ tư cách pháp lý để phản bác bất kỳ kết quả kiểm nghiệm nào của Lê Hoài Nam đưa ra."Duy Anh cảm thấy cái gì đó trong ngực mình thắt lại rồi từ từ buông ra.Không phải vì tiền.Mà vì lần đầu tiên kể từ khi bị trục xuất khỏi đầm sen, có người ngồi trước mặt anh và nói thẳng tên kẻ thù ra — không vòng vo, không ngoại giao giả tạo."Chị biết về Lê Hoài Nam?" anh hỏi."Tôi biết Modern Lotus của hắn đang dùng Ethyl Vanillin làm chất tạo hương," Lâm Khánh Chi nói, giọng không thay đổi, "và tôi đã đặt mẫu kiểm nghiệm độc lập tại Viện Kiểm nghiệm An toàn Vệ sinh Thực phẩm Quốc gia ba tuần trước."Ngón tay cô lướt qua màn hình máy tính bảng, mở một file khác."Kết quả GC-MS cho thấy hàm lượng Ethyl Vanillin trong sản phẩm trà Modern Lotus Premium vượt ngưỡng an toàn 5,2 lần," cô đọc, giọng bằng phẳng như đọc bảng giá cổ phiếu, "ngưỡng cho phép theo TCVN 8900-6:2012 là 0,5 mg/kg — mẫu kiểm nghiệm cho kết quả 2,6 mg/kg."Duy Anh nhìn vào con số đó.Mồ hôi gáy anh lạnh toát, rịn ra thấm vào cổ áo — không phải vì sợ hãi, mà vì anh đã nghi ngờ điều này từ lâu nhưng không có thiết bị để chứng minh."Hàm lượng đó gây hại tim mạch tích lũy nếu uống thường xuyên," anh nói khẽ."Đặc biệt với người cao huyết áp và người cao tuổi," Lâm Khánh Chi xác nhận,