Chương 1: Trục Xuất Khỏi Đầm Sen Di Sản

Mặt hồ Tây Hồ sáng sớm tháng Sáu lăn tăn gợn sóng bạc dưới làn gió hiu hiu thổi từ phía đông nam, mang theo mùi bùn non ẩm ướt hòa lẫn hương sen bách diệp thanh cao vừa bung cánh.Nguyễn Duy Anh đứng trên bờ đất đỏ au cạnh chiếc cầu gỗ mục đã bạc màu, đôi bàn tay chai sần vì hàng chục năm chèo thuyền, hái sen, sao trà cứ khẽ siết lại rồi buông ra theo từng nhịp thở nặng nhọc.Anh ba mươi tám tuổi, gương mặt rám nắng góc cạnh, đôi mắt một mí hẹp nhưng sắc như dao cau — đôi mắt của người đàn ông quen nhìn thẳng vào từng cánh sen non lúc bình minh để đọc ra thời điểm hái chính xác đến từng phút.Đầm sen này, mảnh đất phường Quảng An, quận Tây Hồ, Hà Nội rộng hơn hai héc-ta nằm sát mép hồ, đã nuôi sống bốn đời nhà anh.Đời cố nội trồng sen, đời ông nội ướp trà, đời cha chế tác nghi thức pha trà cổ truyền bằng nước giếng cổ đun sôi bằng than củi — và đến đời Duy Anh, anh nâng nghề ấy lên thành nghệ thuật được giới sành trà trong và ngoài nước biết đến.Nhưng sáng hôm nay, tất cả sắp kết thúc.Tiếng giày da gõ đanh trên tấm ván cầu cất lên từ phía sau lưng anh — đều đặn, chậm rãi, cố tình.Lê Hoài Nam bước tới, bộ vest xám tro may đo, cà vạt đỏ thẫm cài ghim vàng, mái tóc vuốt keo bóng loáng phản chiếu ánh sáng buổi sớm như một tấm gương nhỏ.Hắn bốn mươi hai tuổi, CEO của Trà Hoài Nam Corp — công ty vừa thâu tóm ba mươi phần trăm cổ phần hợp tác xã Đầm Sen Quảng An thông qua một loạt hợp đồng chuyển nhượng mà Duy Anh chỉ biết được khi mọi thứ đã ký xong.Đi bên cạnh hắn là mụ Lan — Trần Thị Lan, kế toán trưởng hợp tác xã, người đàn bà năm mươi tuổi mặc áo lụa hồng đào, môi son đỏ chót, cặp mắt ti hí lúc nào cũng lấp lánh vẻ tính toán."Anh Duy Anh." Lê Hoài Nam dừng lại cách Duy Anh chừng hai mét, khoanh tay trước ngực, giọng điềm tĩnh đến mức lạnh lẽo.

"Hội đồng quản trị họp hôm qua.

Kết quả biểu quyết mười bốn phiếu thuận, hai phiếu chống."Duy Anh không quay lại.Anh vẫn nhìn ra mặt hồ, nơi những bông sen hồng thẫm đang lần lượt bung cánh dưới nắng sớm, cánh hoa mỏng như lụa rung rinh theo gió."Kể từ ngày một tháng Bảy," giọng Lê Hoài Nam tiếp tục, đều đều như người đọc bản án, "quyền canh tác, thu hoạch và chế biến tại đầm sen Quảng An sẽ chuyển giao toàn bộ cho Trà Hoài Nam Corp.

Anh có ba ngày để dọn dẹp công cụ cá nhân và rời khỏi khu vực."Mụ Lan khẽ cười — một tiếng cười mỏng như giấy, sắc như dao lam."Anh Duy Anh à, anh cũng đừng buồn." Giọng mụ ngọt lịm một cách giả tạo.

"Nghề thủ công thì có giá trị gì trong thời đại công nghiệp hóa?

Hoài Nam Corp có dây chuyền chiết xuất hương sen bằng công nghệ Nhật Bản, năng suất gấp hai mươi lần cách làm tay của anh.

Thị trường cần số lượng, không cần nghệ thuật."Khớp ngón tay Duy Anh siết chặt lại.Tiếng rắc khe khẽ phát ra từ đốt ngón giữa bàn tay phải — nhỏ thôi, nhưng trong không khí yên tĩnh của buổi sáng sớm bên hồ, nó rõ mồn một.Một lớp mồ hôi lạnh ngắt rịn ra từ gáy, chảy dọc theo sống lưng, thấm ướt dần lớp vải áo bà ba xanh nhạt anh mặc từ tờ mờ sáng.Anh cảm nhận rõ từng giọt mồ hôi lạnh buốt đó lăn xuống, như từng giọt thời gian đang nhỏ đều đặn vào một cái bình đã đầy đến miệng."Tôi cần xem biên bản họp hội đồng quản trị." Giọng Duy Anh thấp, phẳng lặng, không một gợn sóng cảm xúc.Lê Hoài Nam rút từ trong túi vest ra một tập tài liệu đóng kẹp gọn gàng, ném nhẹ xuống mặt cầu gỗ trước mặt Duy Anh."Bản sao công chứng.

Đầy đủ chữ ký và con dấu." Hắn nhếch một bên khóe miệng.

"Luật sư của tôi đã kiểm tra kỹ.

Không có điểm nào có thể khiếu kiện."Duy Anh cúi xuống nhặt tập tài liệu lên.Ngón tay anh lật qua từng trang — chậm rãi, cẩn thận, đôi mắt hẹp lướt qua từng dòng chữ với sự tập trung của người đã quen đọc những thứ tinh tế nhất trên đời.Mười bốn chữ ký.Trong đó có chữ ký của chú Hùng — người anh đã gọi bằng chú từ năm lên mười, người từng bế anh trên vai đi hái sen lúc bình minh.Cơ hàm Duy Anh giật nhẹ một cái, rồi trở lại bình thường."Được rồi." Anh gấp tập tài liệu lại, kẹp dưới nách.

"Tôi sẽ dọn đồ trong hôm nay."Mụ Lan trố mắt nhìn, rõ ràng không ngờ Duy Anh lại chấp nhận nhanh đến vậy."Anh...

không có gì muốn nói thêm sao?" Mụ hỏi, giọng thoáng chút thất vọng vì không được nghe một màn cầu xin hoặc ăn vạ nào.Duy Anh quay người lại lần đầu tiên từ đầu cuộc nói chuyện.Anh nhìn thẳng vào mặt Lê Hoài Nam.Không phải cái nhìn của kẻ thua trận van xin, cũng không phải cái nhìn hận thù bùng lửa — đó là cái nhìn của người thợ lành nghề đang quan sát một sản phẩm lỗi và âm thầm ghi nhớ từng khuyết điểm."Tôi chỉ muốn hỏi một câu." Giọng anh vẫn đều.

"Ethyl Vanillin trong dòng trà Modern Lotus của anh — anh biết hàm lượng hiện tại là bao nhiêu không?"Lê Hoài Nam khẽ nhíu mày."Đó là bí mật thương mại—""Tôi không hỏi công thức." Duy Anh cắt ngang, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

"Tôi hỏi anh có biết không.

Chỉ vậy thôi."Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi trôi qua.Lê Hoài Nam phẩy tay."Anh dọn đồ đi.

Đừng làm mất thời gian của tôi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...