Chương 8: Lệnh Bắt Giữa Hội Trường – Kẻ Phản Bội Gục Xuống, Di Sản Hồi Sinh
Hội trường khách sạn Sofitel Legend Metropole im phắc như tờ.
Không ai nói một lời.
Không ai dám thở mạnh.
Chỉ có tiếng giày da gõ đều đặn, dứt khoát trên nền đá hoa cương bóng loáng vang lên từ phía cửa chính, mỗi bước chân như một nhịp đập của cái máy không biết mệt mỏi, không biết nể nang.
Ba chiến sĩ thuộc Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về kinh tế, tham nhũng, buôn lậu – C03 – bước vào trong bộ cảnh phục chỉnh tề, phù hiệu cấp bậc sáng dưới ánh đèn chùm vàng ấm của đêm hội trà quốc tế.
Đi đầu là Thượng tá Nguyễn Minh Quân, khuôn mặt vuông vức, đôi mắt không hề dao động dù hàng trăm ánh nhìn đang đổ dồn vào ông từ mọi phía.
Ông dừng lại ngay giữa trung tâm hội trường, nhìn thẳng vào Lê Hoài Nam đang đứng như trời trồng phía sau bục phát biểu, rồi lên tiếng bằng giọng trầm, rõ từng chữ:
— Lê Hoài Nam, sinh năm 1971, Giám đốc Công ty TNHH Trà Thượng Hạng Hoài Nam.
— Nguyễn Thị Lan, sinh năm 1968, Phó Giám đốc kinh doanh Công ty TNHH Trà Thượng Hạng Hoài Nam.
— Căn cứ Điều 317 và Điều 364 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi bổ sung năm 2017, C03 ra lệnh bắt khẩn cấp hai đối tượng trên về tội vi phạm quy định về an toàn thực phẩm gây hậu quả nghiêm trọng và tội đưa hối lộ cho công chức nhà nước.
Tiếng micro phát lệnh vang ra khắp hội trường rồi tắt lịm.
Lê Hoài Nam đứng đó, môi mấp máy nhưng không thành tiếng.
Sắc mặt hắn xám ngoét như tro tàn nguội lạnh sau một đêm bếp tắt, không còn một chút hồng hào sống động nào sót lại.
Cơ mặt bên trái giật liên hồi, co rút từng đợt không kiểm soát được, kéo theo khóe miệng méo xệch sang một bên một cách thảm hại.
Mồ hôi hột rịn ra từ trán, từ thái dương, từ gáy, thấm đẫm vào lớp cổ áo sơ mi trắng tinh tươm mà hắn đã ủi phẳng phiu từ sáng sớm để chuẩn bị cho đêm lên ngôi vinh quang.
Đôi chân hắn run lẩy bẩy, đầu gối như muốn khuỵu xuống, chỉ còn bàn tay bấu chặt vào cạnh bục gỗ mà đứng vững.
Khớp ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch, phát ra tiếng rắc khe khẽ.
Cách đó ba mét, mụ Lan đứng cứng đờ như tượng sáp, đôi mắt trợn tròn, đồng tử co lại thành hai điểm đen nhỏ xíu giữa tròng mắt đỏ hoe.
Móng tay sơn đỏ tươi của mụ bấu vào lòng bàn tay, in những vết lõm sâu rướm máu mà mụ không hề hay biết.
Duy Anh đứng ở góc hội trường, chiếc áo the lụa màu xanh rêu nhàu nhĩ sau một đêm dài căng thẳng, nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt không hề lóe lên niềm vui hả hê.
Anh chỉ thở ra một hơi dài, chậm rãi, như người vừa buông xuống một tảng đá đã đeo bám vai suốt nhiều năm.
Bên cạnh anh, Lâm Khánh Chi đứng thẳng lưng, tay phải cầm chiếc máy tính bảng màn hình sáng, ngón cái lướt nhẹ xác nhận một thao tác cuối cùng.
Chị không nhìn Lê Hoài Nam.
Chị nhìn màn hình, kiểm tra lần cuối bản tóm tắt hồ sơ pháp lý mà đội ngũ Vạn An Capital đã hoàn thiện trong 72 giờ không ngủ.
Tám mươi bảy trang tài liệu.
Bao gồm kết quả phân tích sắc ký khí ghép khối phổ GC-MS từ Viện Kiểm nghiệm An toàn Vệ sinh Thực phẩm Quốc gia, xác nhận hàm lượng Ethyl Vanillin trong sản phẩm Modern Lotus của Lê Hoài Nam đạt 2.340 microgram trên kilogram, vượt ngưỡng an toàn cho phép của Bộ Y tế 5,2 lần, đủ điều kiện gây rối loạn nhịp tim và co thắt mạch vành khi tích lũy dài hạn.
Bao gồm sao kê tài khoản Vietinbank mang tên Nguyễn Thị Lan, ghi nhận tám lần chuyển khoản cho hai cán bộ thuộc Chi cục Vệ sinh An toàn Thực phẩm Hà Nội trong vòng mười bốn tháng, tổng cộng 680 triệu đồng, với nội dung chuyển khoản được mã hóa bằng ký hiệu "tư vấn dịch vụ" nhưng không có hợp đồng dịch vụ nào tồn tại trong hệ thống.
Bao gồm báo cáo kiểm toán độc lập của KPMG Việt Nam về dòng tiền của Công ty TNHH Trà Thượng Hạng Hoài Nam, phát hiện 4,2 tỷ đồng chi phí không có chứng từ hợp lệ được hạch toán vào mục "chi phí xúc tiến thương mại".
Khánh Chi nhấn nút gửi, chuyển toàn bộ bộ hồ sơ sang hệ thống lưu trữ nội bộ của C03 lần cuối, rồi hạ màn hình máy tính bảng xuống.
Xong.
Hai chiến sĩ C03 tiến về phía bục phát biểu với những bước chân không vội vã nhưng không thể cưỡng lại.
Một người đứng sau lưng Lê Hoài Nam, người kia đứng sang bên, tay phải giơ lên một tờ giấy có đóng dấu đỏ của cơ quan điều tra.
— Đề nghị ông hợp tác.
Lê Hoài Nam nghe thấy câu đó, nhưng não hắn dường như không còn xử lý được ngôn ngữ nữa.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình, hai bàn tay từng ký hàng chục hợp đồng triệu đô, từng nâng ly rượu vang trong những bữa tiệc thượng lưu ở khách sạn Lotte, từng vỗ vai các quan chức cấp vụ trong những buổi chiều golf ở Ecopark.
Bây giờ hai bàn tay đó run rẩy như lá cây trước cơn gió mùa đông bắc.
Tiếng còng số tám khóa lại vang lên một tiếng click gọn lỏn, lạnh lùng.
Lê Hoài Nam khuỵu đầu gối xuống một nhịp, toàn thân chùng lại như quả bóng xì hơi, rồi bị hai chiến sĩ đỡ dậy và dẫn đi theo lối cửa hông, tránh xa khỏi những ống kính máy ảnh đang chớp liên hồi từ phía hàng ghế báo chí.
Mụ Lan không kháng cự.
Mụ bước đi như người mộng du, đôi giày cao gót đỏ gõ xuống nền đá hoa cương những tiếng lạc nhịp, không còn cái vẻ đĩnh đạc kiêu ngạo mà mụ đã trình diễn suốt bao nhiêu năm trong các hội nghị ngành trà.
Chiếc túi Hermès màu caramel rơi khỏi vai mụ, lăn một vòng trên nền gạch, không ai nhặt lên.
Hội trường vỡ ra.
Tiếng xì xào bùng lên từ khắp các dãy ghế như nước vỡ bờ sau nhiều giờ bị nén chặt, tiếng máy ảnh chớp liên hồi, tiếng giày dép xô đẩy của các phóng viên cố chen lên phía trước để ghi lại từng chi tiết.
Một phóng viên của VTV hét vào micro cầm tay, giọng vừa hồi hộp vừa cố giữ chuyên nghiệp:
— Chúng tôi đang có mặt tại hội trường Sofitel Legend Metropole, nơi vừa xảy ra vụ bắt giữ chấn động ngành thực phẩm Việt Nam...
Duy Anh không nghe thêm nữa.
Anh quay người, bước ra phía cửa sổ nhìn xuống phố Ngô Quyền bên dưới, nơi những hàng cây sấu già trăm tuổi đứng im trong gió đêm tháng Mười Một, lá vàng rơi lác đác dưới ánh đèn đường vàng nhạt.
Hà Nội vẫn thở đều.
Vẫn sống, vẫn chuyển động, không hề biết rằng đêm nay trong một hội trường sang trọng ở trung tâm thành phố, một trang sử nhỏ của ngành trà Việt vừa được lật sang trang mới.
Khánh Chi bước đến đứng cạnh anh, không nói gì, chỉ đặt nhẹ chiếc máy tính bảng lên mặt bàn cạnh đó rồi nhìn ra ngoài theo hướng anh đang nhìn.
Một lúc lâu, chị mới lên tiếng, giọng thấp và chắc:
— Hồ sơ đăng ký bảo hộ chỉ dẫn địa lý "Trà Shan Tuyết Suối Giàng" đã được Cục Sở hữu trí tuệ tiếp nhận sáng nay.
— Số tiếp nhận 2024-CDĐL-0047.
Duy Anh không quay lại, nhưng vai anh hạ xuống một chút, rất khẽ, như người vừa tháo được chiếc áo giáp nặng nề đã mặc quá lâu.
— Bao lâu thì có kết quả?
— Sáu tháng đến chín tháng nếu không có phản đối.
— Sẽ không có ai phản đối nữa.
Câu nói đó không phải lời khoe khoang, cũng không phải lời đe dọa.
Nó chỉ đơn giản là sự thật, được nói ra với giọng của người đã đi qua đủ mọi thứ để hiểu rằng đôi khi sự thật chỉ cần được phát biểu một lần, đúng lúc