Chương 3: Cáo Buộc Vô Căn Cứ Và Quyết Định Đình Chỉ Độc Ác
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai của Sài Gòn còn chưa kịp xua tan đi làn sương ẩm ướt của cơn mưa đêm qua, dư luận đã hoàn toàn bùng nổ.
Trên khắp các trang báo mạng và diễn đàn xã hội lớn nhỏ, những dòng tít đỏ rực xuất hiện với tốc độ chóng mặt, thu hút hàng triệu lượt xem.
"Chấn động: Bác sĩ thẩm mỹ số một Sài Gòn Ngô Hoàng Khải phẫu thuật hỏng khiến phu nhân tập đoàn Vạn Phát hôn mê sâu!"
"Đôi bàn tay vàng hay lưỡi dao tử thần? Góc khuất kinh hoàng đằng sau những ca làm đẹp nghìn đô tại Bệnh viện Hoàng Gia."
Những bức ảnh chụp Khải mặc áo blouse trắng bị cắt ghép một cách ác ý, biến anh thành một kẻ kiêu ngạo, vô trách nhiệm và hám lợi.
Khải ngồi trong phòng làm việc riêng của mình, chiếc điện thoại cá nhân liên tục rung lên những cuộc gọi từ người quen, đồng nghiệp và cả phóng viên.
Anh không bắt máy bất kỳ cuộc gọi nào, chỉ lặng lẽ lướt qua những bình luận chửi rủa cay độc của cộng đồng mạng hướng về phía mình.
Đúng chín giờ sáng, thư ký của Tổng Giám đốc gõ cửa phòng anh với thái độ lạnh nhạt và xa cách chưa từng có trước đây.
"Bác sĩ Khải, Hội đồng kỷ luật của bệnh viện đang đợi anh ở phòng họp lớn tầng năm, đề nghị anh có mặt ngay lập tức."
Khải đứng dậy, chỉnh lại cổ áo blouse trắng thật ngay ngắn, gương mặt anh bình thản đến mức khiến cô thư ký trẻ cảm thấy e dè.
Phòng họp lớn của Bệnh viện Hoàng Gia hôm nay ngột ngạt như một phiên tòa xét xử tội phạm chiến tranh cấp cao.
Trịnh Xuân Huy ngồi ở vị trí chủ tọa với gương mặt nghiêm nghị giả tạo, bên cạnh là Lê Văn Nam và các thành viên trong Ban Giám đốc.
"Ngô Hoàng Khải, anh đã xem những gì báo chí viết sáng nay chưa?" Huy đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn họp gỗ gõ đỏ sang trọng.
"Sự cẩu thả và kiêu ngạo của anh đã đạp đổ toàn bộ uy tín mà bệnh viện này đã tốn hàng trăm tỷ đồng để xây dựng trong mười năm qua!"
Lê Văn Nam lập tức đứng dậy, mở máy chiếu hiển thị những thông số kỹ thuật được làm giả một cách vô cùng tinh vi và chuyên nghiệp.
"Đây là biên bản ghi nhận ca mổ do chính tôi và ê-kíp trực tiếp lập ra sau khi tiếp quản ca cấp cứu từ tay bác sĩ Khải."
"Kết quả nội soi cho thấy có một vết rách lớn ở động mạch góc mặt, hoàn toàn khớp với kỹ thuật bóc tách quá đà của bác sĩ Khải."
"Hơn nữa, kết quả xét nghiệm máu của bệnh nhân hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào của việc ngộ độc thuốc gây mê như anh ta ngụy biện."
Khải nhìn thẳng vào màn hình máy chiếu, rồi quét ánh mắt lạnh lùng qua từng gương mặt đang ngồi xung quanh chiếc bàn họp lớn.
"Bác sĩ Nam, anh đã tốn bao nhiêu thời gian để làm giả cái biên bản phẫu thuật và kết quả xét nghiệm máu hoàn hảo này thế?"
"Anh nghĩ C03 và các chuyên gia độc chất học của Sở Y tế sẽ dễ dàng bị lừa bởi những thông số sinh hóa vô lý này sao?"
Huy đập bàn đứng phắt dậy, mặt gã đỏ gay, ngón tay chỉ thẳng vào mặt Khải với thái độ vô cùng hung hãn và độc đoán.
"Câm miệng! Đến giờ phút này mà anh vẫn còn dám mở miệng ngậm máu phun người, vu khống đồng nghiệp của mình sao?"
"Hội đồng quản trị đã thống nhất quyết định: sa thải không đền bù đối với bác sĩ Ngô Hoàng Khải vì vi phạm nghiêm trọng quy trình y khoa!"
"Chúng tôi cũng đã gửi đơn kiến nghị khẩn cấp lên Sở Y tế TP.HCM đề nghị thu hồi vĩnh viễn chứng chỉ hành nghề y của anh!"
Lời nói của Huy vừa dứt, một tiếng động lớn vang lên ngoài cửa phòng họp, cánh cửa gỗ đôi nặng nề bị đẩy mạnh ra hai bên.
Một đoàn thanh tra mặc sắc phục y tế chính quy bước vào phòng họp với phong thái vô cùng uy nghiêm và dứt khoát.
Dẫn đầu đoàn thanh tra là một người phụ nữ trẻ trung nhưng toát ra khí chất vô cùng sắc sảo, tự tin và đầy quyền lực.
Cô mặc một bộ suit màu xanh đen tối giản được cắt may tinh tế, mái tóc ngắn ngang vai ôm lấy khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng.
Đó chính là Trần Ngọc Hà, tân Phó Giám đốc Sở Y tế Thành phố Hồ Chí Minh, người nổi tiếng là khắc tinh của nạn tham nhũng y tế.
Cả phòng họp lập tức im phăng phắc, Trịnh Xuân Huy và Lê Văn Nam vội vàng đứng dậy, nụ cười giả tạo lập tức nở trên môi Huy.
"Ôi, Phó Giám đốc Hà! Không ngờ cơn gió nào lại đưa cô và đoàn thanh tra Sở đến bệnh viện nhỏ của chúng tôi sớm thế này?"
Trần Ngọc Hà bước tới bàn họp, cô không hề bắt tay Huy mà chỉ khẽ gật đầu chào xã giao, ánh mắt cô sắc sảo lướt qua một lượt phòng họp.
"Chào ông Huy, chào các bác sĩ, Sở Y tế nhận được báo cáo khẩn về sự cố y khoa nghiêm trọng xảy ra với bệnh nhân VIP Lâm Mỹ Phượng."
"Xét thấy tính chất nghiêm trọng của vụ việc ảnh hưởng lớn đến uy tín ngành y tế thành phố, tôi trực tiếp dẫn đoàn đến thanh tra đột xuất."
Hà quay sang nhìn Khải đang đứng ở góc bàn, ánh mắt cô dừng lại trên bảng tên của anh vài giây rồi cất giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực.
"Ai là bác sĩ Ngô Hoàng Khải, người trực tiếp thực hiện ca phẫu thuật căng da mặt cho phu nhân Lâm Mỹ Phượng chiều ngày hôm qua?"
Khải bước lên một bước, đối diện trực tiếp với ánh mắt sắc như dao cạo của nữ Phó Giám đốc Sở Y tế, giọng anh vô cùng bình thản.
"Tôi là Ngô Hoàng Khải, Trưởng khoa Phẫu thuật Thẩm mỹ của bệnh viện này, cũng là người trực tiếp cầm dao mổ cho ca phẫu thuật đó."
Hà nhìn sâu vào mắt Khải, cô nhận ra trong ánh mắt của vị bác sĩ bị vu oan này không hề có một chút sợ hãi hay trốn tránh nào.
"Tốt lắm, đề nghị toàn bộ Ban Giám đốc và các bác sĩ có liên quan giữ nguyên vị trí, không ai được phép rời khỏi phòng họp này."
"Đoàn thanh tra Sở Y tế sẽ tiến hành niêm phong toàn bộ hồ sơ bệnh án gốc, camera phòng mổ và kho dược phẩm của bệnh viện ngay lập tức!"
Lời tuyên bố của Trần Ngọc Hà như một tiếng sét giữa trời quang, khiến khuôn mặt của cả Trịnh Xuân Huy và Lê Văn Nam lập tức biến sắc, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng trên trán.